Khám phá hồ sơ ám ảnh về tàu ngầm Gorgonia-72 năm 1997. Một loại virus không xác định đã biến chuyến hành trình dưới đáy đại dương thành cơn ác mộng máu.

Ngày 20 tháng 6 năm 1997; thời gian vô định.
Người ta thường nói về khoảnh khắc cuộc đời hiện ra như một cuốn phim trước khi chết. Tôi từng nghĩ đó là một trò đùa rẻ tiền, cho đến khi hơi thở của hư vô bắt đầu mơn trớn gáy mình. Chúa chứng giám, cơn ác mộng đã thực sự bắt đầu.
Tôi đang cố thủ trong căn phòng nhỏ hẹp này. Đống chướng ngại vật tôi dựng lên có lẽ sẽ cầm chân được "họ" thêm một chút nữa. Ngoài kia, không có tiếng gầm rú, không có tiếng thét lác của quái vật. Chỉ có những tiếng thở dốc nặng nề, những âm thanh rít cao vút mà lẽ ra chỉ loài chó mới nghe thấy được. Đôi khi, một vài tiếng cười khúc khích vang lên khiến da thịt tôi co rúm lại.
Sự hiện diện của cái chết
Toàn bộ thủy thủ đoàn đang ở ngoài kia — hoặc ít nhất là những gì còn sót lại của họ. Tôi biết mình sẽ chết, vì họ biết tôi đang trốn ở đây. Trong bóng tối bủa vây, tôi siết chặt chuỗi hạt mân côi trong tay, nhớ về lời ông nội Owen từng kể. Ông đã từng bị tuyên bố đã chết trong 5 phút sau một tai nạn kinh hoàng ở Hải quân khi tôi mới 8 hoặc 9 tuổi. Ông nói cái chết không êm dịu như một người bạn cũ dẫn ta đi dưới vòm cổng vàng. Nó đập vào ta như một viên gạch ném vào sau gáy.
"Memento mori" — Hãy nhớ rằng ngươi sẽ phải chết. Những chữ xăm trên cánh tay tôi giờ đây như đang rỉ máu.
"J-i-m-my. Phòng của Jimmy. Ha ha. Phòng của Jimmy." Một giọng nói khàn đặc, vỡ vụn vang lên sau cánh cửa thép. Tiếp theo là một cú đập chát chúa: "Ra ngoài đi, Jimmy."
"Nó sẽ trụ được lâu hơn con tưởng đấy." Một giọng nói vang lên ngay bên cạnh. Tôi giật mình ngước lên. Đó là ông nội Owen. Ông ngồi trên giường, trông giống hệt như ngày cuối cùng tôi nhìn thấy ông trong cỗ quan tài. Tôi biết đây là ảo giác do sự kinh hoàng tột độ gây ra, nhưng tôi cần ông. Tôi cần kể lại sự thật này trước khi căn phòng này trở thành lăng mộ của chính mình.
Khởi đầu của bóng tối: Chủ Nhật, ngày 13 tháng 6
Mọi chuyện bắt đầu từ một tuần trước. Tôi là James Stellar, một y sĩ trên con tàu ngầm hạt nhân Hoa Kỳ mang tên Gorgonia-72, đóng quân tại New England. Đây là chuyến hải hành đầu tiên của tôi dưới sự chỉ dẫn của Niles — một sĩ quan cấp trên già dặn với khuôn mặt chằng chịt những nếp nhăn và chứng nghiện cà phê nặng.
Con tàu Gorgonia-72 lúc đó im lìm hơn thường lệ. Jack, người bạn cùng phòng của tôi, loạng choạng bước vào với khuôn mặt hồng rực một cách bất thường. Anh ta than phiền về một cơn đau đầu dữ dội và cảm giác có thứ gì đó mắc kẹt sâu trong cổ họng. Niles cho rằng đó chỉ là một đợt cúm mùa lây lan trong không gian kín.
Nhưng đến đêm, sự thật kinh hoàng đã lộ diện. Jack bắt đầu nôn mửa. Trong chiếc túi rác màu trắng, tôi không thấy thức ăn. Tôi thấy một đống mô đỏ thẫm, đen kịt và đang rỉ nhựa. Nhìn kỹ hơn, tim tôi như ngừng đập: đó là một nửa lá phổi, đen ngòm và đang thối rữa, cùng với hai khối thịt trông giống hệt amidan đã bị tống ra ngoài.
Giai đoạn tàn sát: Thứ Hai, ngày 14 tháng 6
Tôi thức dậy lúc 5 giờ sáng với cơn đau đầu như búa bổ. Thuyền trưởng Micah đã ra lệnh cho tàu nổi lên mặt nước sớm, dự kiến mất khoảng 1-2 ngày. Chúng tôi hy vọng vào một sự cứu rỗi từ đất liền, nhưng virus này dường như có ý định khác.
Trong bệnh xá, tình hình tồi tệ hơn tôi tưởng. Mikey, tay đầu bếp, bắt đầu nôn ra thứ bọt hồng kỳ lạ. Niles nhìn tôi với ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi — điều mà một bác sĩ dày dạn kinh nghiệm không bao giờ nên có.
"Niles, loại virus nào có thể khiến người ta nôn ra nội tạng nhanh đến thế?" câu hỏi của tôi rơi vào khoảng không tĩnh lặng của lớp vỏ thép. Chúng tôi đang bị giam cầm cùng một thực thể không tên, một thứ đang ăn mòn thủy thủ đoàn từ bên trong, biến họ thành những mảnh xác vụn vỡ trước khi kịp nhìn thấy ánh mặt trời.
Tôi nuốt một viên Xanax để nén cơn hoảng loạn. Cổ họng tôi đau rát như vừa nuốt phải than nóng. Ảo giác về Jack vẫn lảng vảng đâu đó quanh chiếc giường trống. Ngoài kia, dàn đồng ca của những kẻ biến dạng đang lớn dần lên.
Memento mori. Có lẽ vị thuyền trưởng cuối cùng của Gorgonia-72 sẽ không phải là Micah, mà là chính thần chết.
Hồ sơ giải đáp bí ẩn (FAQ)
Chuyện gì đã xảy ra với Jack trong đêm đầu tiên?
Jack là bệnh nhân đầu tiên biểu hiện triệu chứng nặng. Anh ta nôn ra các bộ phận nội tạng bao gồm một phần lá phổi bị đen hóa và amidan, cho thấy virus này tấn công trực tiếp và hủy hoại mô cơ thể với tốc độ cực nhanh.
Thủy thủ đoàn tàu Gorgonia-72 có bao nhiêu thời gian để thoát thân?
Theo lệnh của Thuyền trưởng Micah vào ngày 14 tháng 6, tàu mất khoảng 1-2 ngày để nổi lên mặt nước. Tuy nhiên, sự biến đổi của virus dường như diễn ra nhanh hơn tốc độ di chuyển của con tàu.
Các triệu chứng chính của loại virus lạ này là gì?
Triệu chứng bắt đầu bằng đau đầu, sốt cao, đau họng sâu, sau đó chuyển sang nôn ra bọt hồng và cuối cùng là đào thải các bộ phận nội tạng ra ngoài cơ thể.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Thủy thủ đoàn 1997



