Khám phá bí ẩn về thực thể kỳ quái suýt chút nữa đã lôi kéo cô bé Maggie vào rừng sâu Suriname qua lời kể đầy ám ảnh và rùng rợn.

Suriname những năm tháng ấy hiện lên trong ký ức của tôi không phải bằng màu sắc rực rỡ của vùng nhiệt đới, mà bằng một màu xám xịt của sự cô độc. Tại vùng nông thôn hẻo lánh này, ranh giới giữa thế giới con người và sự hoang dã của rừng mưa nhiệt đới mỏng manh như một sợi tơ nhện. Gia đình tôi sống biệt lập, nơi mà hàng xóm gần nhất cũng cách xa hàng dặm và con đường mòn duy nhất dẫn vào nhà chỉ kết thúc bằng một ngõ cụt đầy cỏ dại.
Tôi, khi đó là một cô bé 9 tuổi, vốn đã quen với những điều bất thường. Những cái vuốt tóc vô hình, những vết cào dài trên chân hay những tiếng thì thầm tan biến vào hư không... đối với tôi, chúng chỉ là những vị khách không mời mà tôi buộc phải chung sống. Nhưng cái ngày hôm ấy, một thực thể khác hẳn đã xuất hiện, mang theo sự tĩnh lặng chết chóc.
Sự xuất hiện của kẻ không bóng
Giữa cái tĩnh lặng của buổi trưa hè, tôi ngồi quan sát những chú chó bảo vệ đang chơi đùa trong sân. Bất chợt, một bóng người lướt qua. Đó là một người đàn ông da trắng, mặc đồ jogging với chiếc quần ngắn, đang sải bước trên con đường đất bụi bặm dẫn về phía ngõ cụt. Điều kỳ lạ đầu tiên: vùng đất này chỉ toàn người Ấn Độ, và chẳng có lý do gì một người lạ lại chạy bộ vào một con đường không lối thoát.
Điều kỳ lạ thứ hai: những con chó săn hung dữ của chúng tôi, vốn luôn sủa điên cuồng trước bất kỳ kẻ lạ mặt nào, lại im lặng một cách bất thường. Chúng không nhìn thấy hắn, hoặc giả, chúng không dám nhìn.
Vài ngày sau, hắn lại xuất hiện. Lần này, một sự thôi thúc kỳ quái – không phải sự tò mò, mà giống như một cơn mê hoặc (charmed) – đã khiến tôi leo lên chiếc xe đạp của mình. Tôi bắt đầu đi theo hắn, giữ khoảng cách khoảng 12 feet.
Cuộc truy đuổi trong thinh lặng
Hắn chạy, còn tôi đạp xe ngay phía sau. Nhưng tai tôi không hề nghe thấy tiếng bước chân nện xuống nền đất sỏi. Không có tiếng thở dốc, không có tiếng sột soạt của quần áo. Hắn giống như một đoạn phim câm đang trình chiếu trên nền thực tại. Tôi đã có thể quay lại, lẽ ra tôi phải quay lại, nhưng một thứ lực lượng vô hình đã khóa chặt ý chí của tôi, buộc tôi phải bám theo cái bóng lưng ấy.
Chúng tôi đến điểm tận cùng của con đường. Trước mặt là bụi rậm và cánh rừng mưa u tối. Người đàn ông không dừng lại, hắn lao thẳng vào đám cỏ cao quá hông. Kinh hoàng thay, những ngọn cỏ ấy không hề lay chuyển, không hề rẽ lối khi hắn đi qua. Hắn đi xuyên qua vật chất như thể chúng không tồn tại.
Khi tôi chuẩn bị đặt chân xuống mặt đất để bước theo hắn vào cõi hư vô ấy, một âm thanh vang lên ngay sát tai trái. "Maggie!". Tiếng gọi của mẹ tôi, to và rõ ràng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào linh hồn đang chìm đắm trong cơn mê muội của tôi.
Tiếng gọi từ hư không và sự bảo hộ bí ẩn
Tôi giật mình quay lại, thốt lên: "Gì thế ạ?". Nhưng sau lưng tôi chỉ có con đường vắng lặng và nắng gắt. Không một bóng người. Khi tôi quay đầu lại phía trước, người đàn ông da trắng đã biến mất không để lại dấu vết. Một cơn ớn lạnh dọc sống lưng khiến tôi tỉnh mộng. Tôi đạp xe điên cuồng về nhà như thể tử thần đang đuổi sát gót.
Về đến nhà, mẹ tôi vẫn đang lúi húi nấu ăn trong bếp. Bà chưa từng bước ra khỏi cửa, chưa từng gọi tên tôi. Vậy ai đã gọi tôi ngay tại khoảnh khắc sinh tử ấy? Nhiều thập kỷ trôi qua, một nhà ngoại cảm đã nói với tôi rằng, có một linh hồn bảo hộ (guardian spirit) – một người phụ nữ lớn tuổi – luôn đi theo để che chở cho tôi khỏi những cạm bẫy của những thực thể không thuộc về thế giới này.
Tôi tin rằng ngày hôm ấy, nếu không có tiếng gọi đó, tôi đã bước vào đám cỏ kia và có lẽ, sẽ không bao giờ tìm được đường ra khỏi khu rừng của những linh hồn lạc lối.
Khám phá bí ẩn (FAQ)
Thực thể mà Maggie nhìn thấy có thể là gì?
Dựa trên việc không để lại dấu vết, không gây ra tiếng động và không làm cỏ lay động, đây có thể là một thực thể "lừa lọc" (mimic hoặc crawler) thường lảng vảng ở vùng biên giới các khu rừng để lôi kéo con người vào cõi khác.
Tại sao những con chó bảo vệ lại không sủa?
Trong nhiều huyền thoại tâm linh, các loài động vật thường bị "khóa chặt" giác quan hoặc sợ hãi tột độ trước các thực thể có quyền năng thao túng thực tại, khiến chúng không thể cảnh báo chủ nhân.
Linh hồn bảo hộ của Maggie là ai?
Dù không rõ danh tính, tiếng gọi giả giọng người mẹ là một chiêu thức "lấy độc trị độc", sử dụng âm thanh quen thuộc để phá vỡ sự mê hoặc của thực thể tà ác.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - Acceptable-Border-90



