Một chuyến du lịch hàn gắn hôn nhân tại Ireland biến thành cơn ác mộng khi người vợ biến mất và mọi dấu vết về sự tồn tại của cô bị xóa sạch khỏi thực tại.

“Anh có chắc không?”
Bốn chữ ấy rơi vào không gian, rỗng tuếch và lạnh lẽo như tiếng vọng từ một nấm mồ. Tôi đứng đó, giữa sảnh khách sạn Ireland cổ kính, cảm nhận hơi lạnh thấm qua lớp áo khoác. Sự chắc chắn – thứ duy nhất tôi còn bám víu lấy – đang bị gọt giũa bởi nụ cười nhạt nhẽo của gã lễ tân.
Tiếng lắp bắp trong bóng tối
“Ý... ý ông là sao? Dĩ nhiên là tôi ch-chắc chắn rồi.” Tật nói lắp khốn khổ luôn là rào cản của đời tôi, nhưng chưa bao giờ nó khiến lời nói của tôi bị coi thường như một tiếng rác rưởi đến thế. Gã lễ tân nhìn tôi, ánh mắt gã không có sự cảm thông, chỉ có một khoảng không sâu hoắm: “Thưa ngài, không có hồ sơ nào cho thấy ngài hay vợ ngài từng bước chân vào tòa nhà này, chứ đừng nói đến việc đặt phòng.”
Trí não tôi bắt đầu quay cuồng như một con chuột sa bẫy. Chúng tôi đến đây – hòn đảo xanh Ireland này – để cứu vãn một cuộc hôn nhân đang bên bờ vực thẳm. Tôi đã chiều theo ý cô ấy, bỏ qua giấc mộng Nhật Bản để đến với những cánh đồng cỏ và các thị trấn u buồn. Chúng tôi đã hạnh phúc, ít nhất là tôi đã nghĩ thế. Phòng 310. Con số đó khắc sâu vào tâm trí tôi. Tôi nhớ mùi ga trải giường, nhớ hơi ấm của cô ấy khi chúng tôi nằm chung một giường sau bao tháng ngày lạnh nhạt.
Nhưng khi bình minh lên, thứ duy nhất còn lại là khoảng trống hình người trên nệm.
Chuyến xe đến hư vô
Gã lễ tân gọi cảnh sát. Một gã đàn ông bản địa xuất hiện với chiếc mũ phớt che khuất nửa khuôn mặt và một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. “Nghe nói anh đánh mất cô nàng của mình hả, chàng trai?”
Hắn bảo tôi lên xe. Hắn bảo sẽ đi tìm cô ấy. Chúng tôi lao đi trong màn sương mù dày đặc của Ireland, qua những con đường ngoằn ngoèo không tên. Tôi đã tự lừa dối mình rằng cô ấy chỉ đi lạc, hoặc có lẽ chứng mộng du cũ lại tái phát. Nhưng gã cảnh sát không nhìn đường, hắn chỉ nhìn vào hư không, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi như nhìn một kẻ đã chết.
“Không có gì trên camera cả,” gã lễ tân đã nói thế trước khi tôi đi. Không một bóng người. Vợ tôi không tồn tại trên những thước phim kỹ thuật số, và giờ đây, cả thế giới bên ngoài cửa sổ xe cũng bắt đầu trở nên lạ lẫm. Các biển báo thay đổi hình dạng. Những khúc cua không còn giống lúc chúng tôi đến. Sau nhiều giờ đồng hồ chạy lòng vòng, hắn đuổi tôi xuống giữa đường: “Đến lúc gọi taxi rồi đấy, tôi phải về đồn.”
Sự xóa sổ cuối cùng
Tôi quay lại khách sạn trên một chiếc taxi lạ lẫm. Tòa nhà trông vẫn thế, nhưng linh hồn của nó đã khác. Gã lễ tân nhìn tôi như nhìn một con bệnh tâm thần. “Anh có ảnh của vợ mình không? Một mô tả nào đó?”
Tôi run rẩy lôi điện thoại ra. Chúng tôi đã chụp rất nhiều ảnh trong căn phòng đó. Nhưng khi ngón tay tôi lướt trên màn hình, máu trong người tôi như đóng băng. Trống rỗng. Những bức ảnh chỉ còn là những khung hình đen ngòm hoặc những tấm ảnh phong cảnh không bóng người. Ký ức của tôi đang bị một thế lực nào đó đào xới và xóa sạch.
“Có phải ngài vừa mất thứ gì đó không?” Gã lễ tân hỏi, giọng gã giờ đây nghe thật mượt mà, thật mời gọi. Gã bảo rằng nơi này luôn mở cửa cho những ai muốn biến mất. Một ý nghĩ rùng mình nảy ra: Có lẽ biến mất không phải là một tai nạn, mà là một sự lựa chọn... hoặc một hình phạt.
Cảnh sát đang đến. Không phải để giúp tôi tìm vợ, mà để lôi cái xác không hồn mang tên RodFredtwotwo này ra khỏi thực tại của họ. Tôi không còn là một người chồng đi tìm vợ. Tôi chỉ là một kẻ điên đang gào thét giữa một khách sạn không bao giờ có tên tôi trong sổ đăng ký.
Bí ẩn về căn phòng 310 là gì?
Căn phòng 310 không chỉ là nơi lưu trú, mà dường như là một "điểm đen" trong thực tại, nơi những người bước vào có thể bị xóa sổ hoàn toàn khỏi ký ức và hồ sơ thế giới.Tại sao các bức ảnh lại biến mất?
Điều này gợi ý về một yếu tố siêu nhiên hoặc một âm mưu tẩy não quy mô lớn, nơi khách sạn Ireland này kiểm soát không chỉ vật chất mà cả những bằng chứng số hóa về sự tồn tại của con người.Số phận của người vợ đã đi về đâu?
Có khả năng cô ấy đã "biến mất" theo cách mà gã lễ tân mời gọi – một sự tan biến vĩnh viễn vào hư vô, để lại người chồng bị mắc kẹt trong một thực tại không chấp nhận sự tồn tại của anh ta.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn RodFredtwotwo - r/nosleep



