Khám phá hồ sơ ám ảnh về Pietro và cuộc tháo chạy dưới bầu trời xanh lục bệnh hoạn tại São Paulo khi những "Cá Voi" ngoài hành tinh xâm chiếm.

Bầu trời phía trên São Paulo không còn màu xanh của hy vọng. Nó khoác lên mình một sắc xanh lục rực cháy – thứ ánh sáng điện tử bệnh hoạn, gặm nhấm võng mạc tôi mỗi khi tôi lỡ dại ngước nhìn. Không khí giờ đây là một hỗn hợp kịch độc giữa mùi ozone sắc lẹm, mùi thịt cháy khét và vị chua của thép nung chảy đang nhỏ giọt từ những tòa cao ốc tan hoang. Mỗi hơi thở là một cuộc chiến, mỗi ngụm khí là một lần giành giật sự sống khỏi đám muội than đang chực chờ bít kín cuống phổi.
Vũ điệu của cái chết tại Praça da Sé
Santos đã thôi không còn giúp tôi nữa. Giờ đây, anh ấy chỉ là 175 pound thịt và xương mà tôi phải gồng mình kéo lê trên mặt đất. Tôi siết chặt dây đeo của chiếc áo khoác chiến thuật, đôi chân run rẩy tìm kiếm chút lực bám trên mặt nhựa đường vỡ nát của Praça da Sé. Mục tiêu của tôi là chiếc xe buýt khớp nối đang nằm nghiêng cách đó sáu mươi bộ – hầm trú ẩn duy nhất trước khi đợt oanh tạc tiếp theo ập xuống.
Tôi nghe thấy tiếng ủng của Santos va đập khô khốc vào những hố bê tông. Máu của anh, nóng hổi và đặc quánh, chảy dọc xuống tay tôi, nhuộm đỏ đến tận cổ tay. “Dậy đi, Santos!” giọng tôi khản đặc, xé rách cuống họng. “Thôi nào, anh bạn! Chỉ một chút nữa thôi!”
Nhưng hư vô không bao giờ trả lời. Khi áp suất khí quyển đột ngột sụp đổ, một cơn lạnh điện trường chạy dọc sống cổ tôi – điềm báo của sự hủy diệt. Một phát bắn plasma không tạo ra tiếng nổ của thuốc súng; nó là một tiếng "thump" khô khốc, một lỗ hổng chân không hút sạch oxy trong tích tắc. Một cú xô mạnh khiến bả vai tôi trật khỏi khớp. Trọng lượng của Santos biến mất trong một mili giây rồi quay trở lại gấp đôi, quật ngã tôi xuống đống đổ nát.
Khi tôi quay lại, Santos không còn khuôn mặt nữa. Chỉ có một làn khói đen đặc bốc lên từ nơi đáng lẽ là đầu của anh ấy. Cái xác vô hồn vẫn bước thêm ba bước cơ học – những xung thần kinh cuối cùng của một kẻ đã chết – trước khi đổ sụp xuống như một bao tải đá.
Nhà hát của những linh hồn lạc lối
Xung quanh tôi, São Paulo đang bị nghiền nát. Tôi nhìn thấy một người đàn bà chạy với mái tóc rực lửa; cô ấy há miệng định hét lên, nhưng chân không đã nuốt chửng âm thanh đó. Một tia sáng lướt qua, và tất cả những gì còn lại là một làn sương hồng – bụi người phủ kín tủ kính của một cửa hàng điện tử. Tôi nuốt mật đắng, và chạy.
“PIETRO!” tiếng hét của Rodrigues vang lên từ phía sau chiếc xe bọc thép của cảnh sát đang lật nhào. Tôi lao mình vào sau lớp kim loại lạnh lẽo và đối mặt với Miguel, anh họ tôi. Chàng trai 21 tuổi đầy nhựa sống ngày nào giờ chỉ còn là một bức tượng đá vô hồn.
Rodrigues ấn vào ngực tôi một khối nặng trĩu: “Sáu mươi lăm pound thuốc nổ Nga, Pietro. Đồ thô sơ, quấn bằng băng dính và dây đồng, nhưng nếu cậu ném trúng ống thông gió, con 'Cá Voi' đó sẽ rụng.” Ông ta chỉ tay về phía phi thuyền alien đang đập mạch xám ngắt và tím lịm phía trên Teatro Municipal.
Tôi đã làm được. Tôi đã ném quả bom đó vào lõi của sự thuần khiết chết chóc. Nhưng khi tỉnh dậy trên chiếc cáng cứu thương tự chế bằng nhung đỏ của nhà hát, xung quanh tôi chỉ là một nghĩa trang của những kẻ đang sống. Mùi ẩm mốc trộn lẫn với thuốc sát trùng rẻ tiền. Fernando – điều phối viên mặt trận – nhìn tôi với đôi mắt của một kẻ đã bán linh hồn cho chiến tranh: "Tìm thằng bé đó về. Nếu nó chưa bị bốc hơi, nó đang nằm trong đống đổ nát. Chúng ta không có thời gian cho nỗi đau, Pietro."
Hồi kết: Tiếng gọi từ quá khứ
Cánh cửa đồng nặng nề của Teatro Municipal mở ra, luồng khí xanh lục lại ùa vào. Trong bóng tối sau mí mắt, sắc xanh ấy bỗng chuyển đổi. Nó không còn là plasma, mà là màu xanh đại ngàn của vùng Minas Gerais dưới nắng tháng Mười. Tôi nhớ mùi bánh mì pão de queijo, nhớ tiếng cười của Miguel trên chuyến xe buýt định mệnh đó. Chúng tôi đã đến São Paulo để tìm kiếm đức tin, nhưng thứ chúng tôi tìm thấy lại là địa ngục.
Tôi chỉ có hai giờ. Hai giờ để tìm lại Miguel hoặc mãi mãi trở thành một phần của lớp sương hồng đang bao phủ thành phố này. Dưới chân tôi, nhựa đường Praça da Sé đã lạnh ngắt, và bầu trời vẫn xanh – một màu xanh không dành cho loài người.
Quái vật "Cinzas" và "Cá Voi" là gì?
"Cá Voi" (Whale) là cách các chiến binh kháng chiến gọi những tàu vận tải khổng lồ của alien. "Cinzas" là những sinh vật di chuyển như rắn, đầy chất lỏng đen kịt trong người, đóng vai trò lính gác của quân đoàn xâm lược.
Tại sao vũ khí Nga lại được sử dụng?
Số phận của Miguel hiện tại ra sao?
Sau vụ nổ tại Anhangabaú, tín hiệu radio của Miguel đã mất hoàn toàn. Pietro đang đánh cược mạng sống trong vòng 2 giờ đồng hồ để tìm kiếm anh giữa vùng chiến sự bị ô nhiễm nặng.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Lelio_Fantasy_Writes



