Câu chuyện rùng rợn về Lotte - một đứa trẻ mang dòng máu của biển cả và những bí mật kinh hoàng đằng sau dự án nghiên cứu của một cặp vợ chồng khoa học gia.

Hôm nay, tôi lại một mình. Giữa căn nhà trống huếch, hơi lạnh từ hệ thống điều soát độ ẩm vẫn phả ra đều đặn, nhắc nhở tôi về một thực tại vừa tan vỡ. Có lẽ, cô độc là sự cứu rỗi duy nhất sau những gì tôi đã chứng kiến.
Phần 1: Những Tín Hiệu Từ Biển Khổ
Cha mẹ tôi là những nhà khoa học. Trong những tấm ảnh cũ, tôi từng là một đứa trẻ rạng rỡ, được bao bọc trong tình yêu thuần khiết. Họ nói tôi có ánh mắt tò mò của một thiên tài tương lai. Nhưng năm tôi 12 tuổi, một công ty nghiên cứu tư nhân đã đưa họ đến bờ biển Đông Địa Trung Hải để thực hiện một dự án thực địa bí ẩn về sinh vật biển. Tôi bị đẩy vào trường nội trú, nơi sự tò mò trong tôi héo úa, biến tôi thành một kẻ phá phách, một kẻ thất bại bên lề xã hội.
Suốt nhiều năm, họ chỉ liên lạc qua email công ty, những dòng chữ khô khốc về công việc "đang tiến triển tốt". Đến năm 18 tuổi, tôi sống vất vưởng trong một căn hộ tồi tàn, làm bạn với khói thuốc và những công việc từ xa tạm bợ. Cho đến một ngày thứ Hai đen tối, khi tôi đang đứng bên bờ vực bị đuổi khỏi nhà, một email ập đến như tia sáng cứu rỗi: Mẹ đã mang thai.
Họ sắp trở về Mỹ. Chúng tôi sẽ lại là một gia đình hoàn chỉnh. Tôi đã thay đổi, từ bỏ chất kích thích, tìm việc làm ổn định và chuẩn bị một ngôi nhà theo yêu cầu kỳ lạ của họ: phải có hệ thống kiểm soát nhiệt độ, độ ẩm trung tâm và một bồn tắm cực lớn.
Phần 2: Lotte - Sinh Vật Trong Kén Vải
Những bức ảnh đầu tiên về em gái tôi, Lotte, luôn là một bọc vải quấn chặt. Chỉ thấy một khuôn miệng nhỏ, chiếc mũi xinh xắn và hai khe hẹp nơi đôi mắt nhắm nghiền. Khi tôi xem đoạn video đầu tiên, trái tim tôi thắt lại. Lotte nằm trên một chiếc bàn kim loại, vặn vẹo, co thắt trong cái kén vải như một loài bò sát. Đôi mắt xám phẳng lặng hé mở, và trong một khoảnh khắc kinh hoàng trước khi video cắt ngang, chiếc lưỡi nhọn hoắt của nó thò ra nếm trải không khí.
Ngày họ về, mùi hương đầu tiên tôi cảm nhận từ Lotte không phải mùi sữa thơm tho, mà là vị mặn chát của đại dương. Đôi tay và chân nó nhỏ thó, nhẽo nhèo như những chiếc vây bị thoái hóa. Trong bữa tối, thay vì sữa, mẹ đút cho nó ăn trứng cá muối (caviar) bằng một chiếc thìa nhựa. Nó nuốt chửng những hạt đen bóng ấy với một sự thèm khát điên cuồng, đôi mắt xám đục lờ đờ nhìn xoáy vào tôi.
Đêm đó, trong bồn tắm, tôi nhìn thấy vết sẹo dài ở thắt lưng nó. Cha nói đó là một thủ thuật cắt bỏ phần da thừa giống như đuôi. Nhưng khi tôi chạm vào để giúp mẹ giữ nó, Lotte đã rít lên (hissed). Luồng hơi thở nóng rực phả vào mặt tôi. Nó hắt hơi, một bãi dịch xanh bám vào tay áo tôi. Sáng hôm sau, chỗ vải đó đã bị axit ăn mòn thủng một lỗ lớn.
Phần 3: Sự Trỗi Dậy Của Bản Năng Nguyên Thủy
Lotte không bò, nó trườn (slither). Nó di chuyển khắp nhà bằng những cú quẫy mình uyển chuyển nhưng đầy đe dọa. Một buổi tối khi cha mẹ vắng nhà, tôi nghe thấy tiếng động lạ từ phòng khách. Lotte đang đứng trước bể cá của tôi. Đôi mắt nó rực lên thứ ánh sáng xám xịt, theo dõi lũ cá với vẻ đói khát của một loài thú săn mồi đỉnh cao.
Khi tôi bế nó lên, nó lại hắt hơi. Chất dịch đó bắn vào cổ tôi, bỏng rát như lửa đốt. Tôi hoảng loạn ném nó vào cũi và lao vào bồn tắm để xả nước. Trong cơn mê man vì đau đớn, tôi thấy mình trôi dạt giữa đại dương tím thẫm, bên dưới là một thực thể khổng lồ đang quấn lấy chân tôi, kéo tôi xuống đáy vực đen ngòm.
Tỉnh dậy, tôi kinh hoàng nhận ra bể cá đã vỡ tan. Thủy tinh vương vãi khắp sàn. Lotte nằm đó, thỏa mãn và bình yên. Tôi không tìm thấy bất kỳ con cá nào nữa, chỉ còn lại một chiếc vây đuôi bị xé rách đầy máu.
Phần 4: Hồi Kết Của Sự Giả Tạo
Cuộc đời tôi sụp đổ ngay sau đó. Một vụ tai nạn giao thông, mất việc, và Maya - người con gái tôi yêu - đã bỏ rơi tôi. Khi tôi lết thân xác đau đớn từ bệnh viện về nhà, tôi nhìn qua cửa sổ. Gia đình "hạnh phúc" ấy đang quây quần. Lotte giờ đã lớn hơn, dài ngoẵng ra một cách bất thường. Mẹ đang đút cho nó những khối thịt sống lớn.
Tôi đã thấy nó. Hàm dưới của Lotte trật khớp, nứt ra và cong ngược vào trong, kẹp chặt lấy miếng thịt với một lực nghiến khủng khiếp. Khi cha mẹ phát hiện ra tôi, họ không giải thích. Họ chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, nói rằng tôi đang "gặp vấn đề tâm lý" và cần được nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, ngôi nhà trống rỗng. Họ đã đi. Một email ngắn ngủi gửi đến: Họ phải trở lại thực địa ngay lập tức bằng phi cơ riêng. Lotte đi cùng họ. Ngôi nhà này sẽ bị thu hồi trong một tuần.
Tôi lại bị bỏ rơi, lênh đênh giữa đại dương của sự bất định. Nhưng điều khiến tôi kinh hãi nhất không phải là sự cô độc, mà là dòng tái bút trong email: "Công ty sẽ biết nếu con tiết lộ chi tiết về cuộc sống gia đình mình cho bất kỳ ai."
Lotte không phải em gái tôi. Nó là một thứ gì đó từ vực thẳm mà cha mẹ tôi đã mang về, và tôi, có lẽ chỉ là một vật thí nghiệm để họ quan sát sự tương tác giữa "nó" và thế giới loài người.
Lotte thực chất là sinh vật gì?
Dựa trên các chi tiết như lưỡi nhọn, khả năng trườn, hơi thở có axit, mắt xám phẳng và cấu trúc hàm disjointed, Lotte có thể là một thực thể biển sâu hoặc một sản phẩm lai tạo sinh học được cha mẹ nhân vật chính mang về từ Địa Trung Hải.
Tại sao cha mẹ nhân vật chính lại giữ bí mật với anh ta?
Họ làm việc cho một công ty nghiên cứu tư nhân có tính bảo mật cực cao. Nhân vật chính dường như chỉ là một "vỏ bọc" hoặc một môi trường kiểm chứng để nuôi dưỡng Lotte trong điều kiện gia đình trước khi đưa nó trở lại môi trường thực địa.
Mối nguy hiểm từ "Công ty" là gì?
Công ty không chỉ kiểm soát tài chính mà còn theo dõi mọi hành động của gia đình. Lời cảnh báo cuối email cho thấy nhân vật chính đang bị giám sát và có thể bị "xử lý" nếu tiết lộ bí mật về sự tồn tại của Lotte.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Leyendo11



