Khám phá bí ẩn kinh hoàng về tòa nhà bị nguyền rủa và thực thể cổ xưa Kanawha. Một chuyên gia thanh tẩy đã phải đánh đổi chiếc lưỡi để giải thoát những linh hồn lầm lạc.

Có những nơi trên thế giới này mà thời gian không thực sự trôi đi; nó chỉ chồng chất những nỗi đau lên nhau như những lớp bụi dày đặc. Tại một góc khuất bị người đời ruồng bỏ, tồn tại một tòa nhà khổng lồ với lịch sử đen tối trải dài suốt một thế kỷ. Nó từng là một nhà máy, một cô nhi viện, một trại tâm thần, và cuối cùng là một nhà tù. Mỗi lần thay tên đổi họ, những sự kiện kinh hoàng lại xảy ra, như thể chính mặt đất nơi đây đang khao khát hơi ấm của sự sống để nghiền nát nó thành tro bụi.
Bản danh sách của tử thần
Khi tôi đặt bút ký vào bản cam kết miễn trừ trách nhiệm để nhận công việc thẩm định và cải tạo nơi này, tôi biết mình không chỉ đơn thuần là một nhà thầu. Đêm đầu tiên, tôi bước vào sảnh chính lạnh lẽo, tay nắm chặt tấm bìa kẹp hồ sơ chứa đựng danh sách các quy tắc – thứ mà những người đi trước coi là bùa hộ mệnh để giữ lại mạng sống.
Đó là những dòng chữ nhảy múa dưới ánh đèn pin leo lét:
- Quy tắc 1: Không một ai bạn đang tương tác cùng là sinh vật sống.
- Quy tắc 2: Nếu có người gọi điện tìm "Fred", bạn phải thuyết phục họ rằng Fred không có ở đây. Tuyệt đối không được gác máy trước khi đầu dây bên kia thực hiện việc đó.
- Quy tắc 3: Nhắc nhở người đàn ông mang hương liệu rằng nhà xác nằm ở tầng hầm, nhưng không bao giờ được dẫn đường cho ông ta.
- Quy tắc 4: Nếu tiếng hộp nhạc vang lên, hãy tìm và đóng nó lại trước khi giai điệu kết thúc.
- Quy tắc 5: Cửa sổ tự mở? Hãy ném muối ra ngoài và chờ những bàn tay buông thõng ra trước khi đóng lại. Đừng quên đưa chiếc xe lăn về vị trí cũ.
- Quy tắc 6: Chỉ đường cho cặp song sinh đến phòng thí nghiệm. Hãy mỉm cười và đeo nút tai trước khi tiếng thét bắt đầu.
- Quy tắc 8: Tuyệt đối không được nói hoặc viết ra con số của quy tắc đang bị thiếu.
- Quy tắc 9: Đúng 9:00 PM, trộn thuốc chuột vào bát thức ăn cho Fluffy. Nếu bát sạch trước 12:00 AM, hãy rời đi ngay lập tức.
- Quy tắc 10: Nếu ngửi thấy mùi khói, hãy trốn sau bể nước trên sân thượng cho đến khi trời mưa. Tuyệt đối không nói chuyện với Martin.
- Quy tắc 11: Đừng bao giờ nhìn vào mắt Ả.
Tiếng thì thầm từ bóng tối vùi lấp
Những kẻ trước tôi chỉ là những con người tội nghiệp cố gắng sinh tồn. Nhưng tôi? Tôi đến đây để thanh tẩy. Tôi biết tại sao họ phải nói dối về Fred. Vào những năm 1930, Fred từng là một thiên tài, kẻ đã tạo ra những chiếc đồng hồ tự phát sáng bằng sơn chứa phóng xạ. Hàng trăm phụ nữ đã chết trong đau đớn vì nhiễm độc, và giờ đây, những linh hồn yếu ớt đó vẫn đang gọi điện, tìm kiếm một lời xin lỗi hoặc một sự giải thoát.
Tôi đã bẻ gãy các quy tắc. Tôi tạo một hộp thư thoại mới: "Fred đang ở đây. Phòng thứ ba, tầng hai. Mời vào." Đó là một cái bẫy dành cho những thực thể cần lời mời.
Sau đó, tôi tìm gặp kẻ bị lãng quên. Trong căn phòng học cũ nát, tôi thốt ra con số bị cấm: "Bảy".
Đứa trẻ mang tên Seven hiện ra, kéo lê đôi chân vặn vẹo như loài lưỡng cư chết chóc. Miệng nó bị khâu lại bằng những sợi len đen kịt, mái tóc gừng rối bời che khuất đôi mắt là những hố đen thăm thẳm. "Anh sẽ chơi với em chứ?" – giọng nó như tiếng gió lùa qua khe cửa.
Tôi đã tặng nó Biscuit – xác một chú chó trung thành vẫn còn vương chút hơi ấm tâm linh. "Đi đi, Seven. Biscuit sẽ chơi với em mãi mãi." Đứa trẻ biến mất trong làn nước mắt của sự nhẹ nhõm. Đó là bước đầu tiên của cuộc thanh trừng.
Cuộc đối đầu với thực thể Kanawha
Nhưng bóng tối thực sự không dễ dàng bị khuất phục. Tôi kẹt trong vòng lặp vô tận của 20 lần leo cầu thang. Không khí đặc quánh sự căm hờn. Ả xuất hiện. Thực thể quyền năng nhất, kẻ đã ám lấy mảnh đất này từ khi nó còn là một nghĩa địa cổ xưa. Dù nhắm chặt mắt, tôi vẫn thấy Ả qua nhãn quan của một kẻ trung gian.
Ả thì thầm vào tai tôi những bí mật đen tối nhất, về cái chết của những người tôi yêu thương, về lời nguyền tôi đang mang. Ả muốn tôi sụp đổ, muốn tôi tin rằng cái chết là lối thoát duy nhất. Nhưng tôi chỉ bình thản ngồi xuống sàn nhà đầy máu và hỏi: "Vĩnh hằng sao? Vậy, ngày hôm nay của cô thế nào?"
Sự kiêu ngạo của Ả bị khựng lại. Chúng tôi đã mặc cả. Ả tên là Kanawha. Ả muốn một người chứng kiến, một kẻ ghi nhớ nỗi đau của Ả trước khi cái tên đó bị xóa sổ khỏi nhân gian.
Hồi kết của sự hy sinh
Đúng 12:00 trưa ngày hôm sau, tôi bước ra khỏi tòa nhà với chiếc áo sơ mi đẫm máu. Kanawha đã giữ lời hứa, Ả đã rời bỏ thế gian này sau khi kể xong câu chuyện của mình. Cái giá phải trả? Ả đã giật phăng chiếc lưỡi của tôi – bộ phận duy nhất đã dám nghe và thốt ra danh tính của Ả.
Tôi nhắn tin cho chủ đất: "Tòa nhà đã sạch bóng." Quy tắc giờ chỉ là những mảnh giấy vụn trong thùng rác. Xe cứu thương đang đến, và trong sự tĩnh lặng của bóng tối vừa tan biến, tôi nhận ra mình là kẻ duy nhất còn sống mang theo bí mật về Kanawha.
Fred là ai và tại sao không được nhắc đến ông ta?
Fred là chủ nhà máy đồng hồ vào những năm 1930. Ông ta gây ra cái chết cho hàng trăm nữ công nhân do nhiễm độc phóng xạ từ sơn tự phát sáng. Những hồn ma gọi điện tìm ông ta là những nạn nhân đang tìm kiếm sự đòi nợ tâm linh.
Thực thể "Seven" có nguy hiểm không?
Seven là linh hồn một bé gái bị ngược đãi với đôi chân bị vặn vẹo và miệng bị khâu bằng len đen. Nó không hẳn độc ác mà chỉ khao khát sự bầu bạn. Nhân vật chính đã giải thoát nó bằng cách tặng linh hồn chú chó Biscuit.
Tại sao nhân vật chính lại bị mất lưỡi?
Đây là điều kiện trong bản giao kèo với thực thể Kanawha. Để Ả chịu rời đi và chấm dứt lời nguyền, nhân vật chính phải nghe câu chuyện đời của Ả và dâng hiến chiếc lưỡi như một sự trả giá cho những bí mật cấm kỵ.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Anonia_Prime



