Một nhà văn tuyệt vọng tìm đến rượu để khơi nguồn cảm hứng, nhưng thứ anh ta nhận được là một thực thể kinh hoàng được lắp ghép từ chính da thịt mình.

Lời Nguyền Của Trang Giấy Trắng
Dưới ánh đèn neon lập lòe của quán bar, tôi ngồi đó, linh hồn khô cạn như một giếng nước bỏ hoang. "Thật kinh khủng, tao đang trễ hạn chót. Nếu lỡ thêm một lần nữa, sự nghiệp của tao coi như chấm hết," tôi thầm thì, giọng khản đặc vì tuyệt vọng. Sau thành công rực rỡ của cuốn sách đầu tiên, gia đình tôi – những người vốn đầy hoài nghi – bắt đầu đặt kỳ vọng. Nhưng giờ đây, trước màn hình máy tính lạnh lẽo, tôi chẳng khác nào một kẻ lừa đảo không hơn không kém.
Ted, gã bạn thân của tôi, nhấp một ngụm rượu rồi đẩy về phía tôi một ly khác. Gã nhướng mày: "Mày đang suy nghĩ quá nhiều đấy. Chẳng phải mày đã viết gần như toàn bộ cuốn sách trước ngay sau khi chia tay Sue sao? Lúc đó trông mày chẳng khác gì một đống đổ nát. Có lẽ vấn đề là mày đang quá tỉnh táo."
Gã cười, một nụ cười mà sau này tôi mới nhận ra là sự khởi đầu của một cơn ác mộng: "Người ta chẳng bảo sao? Hãy viết khi say và biên tập khi tỉnh (Write drunk. Edit sober)."
Sự Trỗi Dậy Của Kẻ Thế Thân
Trí khôn thông thường sẽ bảo bạn rằng nếu định viết lúc say, bạn chỉ nên uống một hoặc hai ly. Nhưng đêm đó, con số ấy đã vượt xa tầm kiểm soát. Tôi thức dậy vào sáng hôm sau với cái miệng đắng ngắt vị acid và một cơn đau đầu như búa bổ. Nhưng kỳ lạ thay, trên màn hình máy tính, những trang viết đầy ắp hiện ra. Chúng thô ráp, nhưng chứa đựng một thứ ma lực mà phiên bản tỉnh táo của tôi không bao giờ chạm tới được.
Nhưng sự tỉnh táo là một kẻ thù xảo quyệt. Nó đánh cắp ngôn từ của tôi. Để duy trì nhịp độ, tôi bắt đầu lún sâu vào những chai rượu tại gia. Mỗi tối, tôi uống như thể đó là liều thuốc cứu mạng, không phải để tận hưởng, mà để triệu hồi "kẻ viết thuê" trong bóng tối.
Cơ thể tôi bắt đầu biểu tình. Những cơn đau đầu thông thường nhường chỗ cho chảy máu cam, chóng mặt và khó thở. Nhưng hạn chót gầm ghé sau lưng, tôi mặc kệ tất cả. Đêm thứ năm, khi lượng rượu trong nhà đã cạn kiệt, tôi uống bất cứ thứ gì có cồn còn sót lại rồi lịm đi.
Đó là lúc bóng tối quyết định lộ diện.
Thực Thể Lắp Ghép Từ Da Thịt
Tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya bởi những tiếng lạch tách, lạch tách đều đặn. Dưới ánh sáng trắng lờ mờ từ màn hình máy tính, một bóng hình đang điên cuồng gõ phím. Nhưng hình dạng của nó... nó không thuộc về thế giới này.
Khi tôi cố gắng ngồi dậy, một cơn đau xé tâm can ập đến. Tầm nhìn của tôi méo mó, nhịp tim đập loạn xạ như thể hệ tuần hoàn đang gồng mình bù đắp cho một khoảng trống hụt hẫng. Thực thể ở góc phòng quay lại. Tôi chết lặng khi nhận ra: Nó chỉ có đầu, hai cánh tay dày đặc và một con mắt duy nhất – con mắt đang nhìn tôi đầy quen thuộc. Nó không có chân, và phần thân mình thì trống rỗng.
Kinh hoàng hơn, khi tôi nhìn xuống tay mình, những ngón tay đã biến mất. Đôi chân tôi cũng không còn. Mọi bộ phận mà tôi đánh mất, thực thể kia đã thu nạp lấy. Nó là tôi, hoặc đúng hơn, nó là phần "nhà văn" được nuôi dưỡng bằng máu và men rượu của tôi.
Nó trườn khỏi ghế, tiến về phía tôi. Tôi hiểu ra một sự thật nghiệt ngã: Nó muốn tái kết hợp, nhưng nó sẽ không bao giờ viết nếu tôi còn tỉnh táo. Tôi bò vào phòng tắm bằng những mỏm cụt còn lại, nghe tiếng móng tay – những móng tay vốn thuộc về mình – cào cấu sột soạt lên cánh cửa gỗ.
Hồi Kết Của Bản Thảo Máu
Trong cơn tuyệt vọng, tôi vớ lấy chai nước súc miệng dưới bồn rửa, dùng răng cắn chặt nắp và đổ vào thực quản. Chất cồn trong đó là hy vọng cuối cùng để tôi chìm vào cơn say, ép buộc thực thể kia phải tan biến trở lại vào cơ thể mình.
Sáng nay, tôi tỉnh dậy trên sàn nhà tắm. Soi mình trong gương, tôi thấy mình tiều tụy như một xác chết, nhưng ơn Chúa, mọi bộ phận đã quay về đúng chỗ. Tôi lết vào phòng làm việc để kiểm tra số chữ đêm qua.
"Nó đã viết đủ rồi," tôi thở phào, một nụ cười méo mó hiện trên môi. Chỉ cần ba đêm như thế này nữa thôi, tôi sẽ bước sang giai đoạn biên tập.
Viết lách quả thật là một công việc vắt kiệt con người ta, theo đúng nghĩa đen nhất của nó.
Tại sao nhà văn lại bị mất các bộ phận cơ thể khi say?
Thực thể "viết thuê" chính là một phần linh hồn và xác thịt của nhà văn tự tách ra dưới tác động của rượu để hoàn thành bản thảo mà trí não tỉnh táo không thể làm được.Ted có vai trò gì trong câu chuyện này?
Ted là người đưa ra lời khuyên "Write drunk, edit sober", vô tình (hoặc hữu ý) dẫn dắt nhân vật chính vào bản giao kèo kinh dị với bóng tối.Liệu nhân vật chính có dừng lại sau khi hoàn thành cuốn sách?
Sự ám ảnh về thành công và nỗi sợ thất bại dường như đã lấn át bản năng sinh tồn, khiến anh ta chấp nhận đánh đổi cả da thịt để hoàn thành tác phẩm.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - bloodoftheforest
|


