Khám phá bí ẩn kinh hoàng về những hàng cây biết hát tại vùng Maine hẻo lánh và cuộc trốn chạy nghẹt thở của Sylvia khỏi lưỡi hái tử thần.

Đó là một đêm thứ Bảy muộn màng của tháng Chín, khi không gian bị nhuộm đỏ bởi sắc lá sắp lìa cành. Tôi, Sylvia, đang lái chiếc sedan trắng trở về ký túc xá sau một ngày đắm mình trong gió biển mặn mòi của vùng ven biển Maine. Ánh hoàng hôn buông xuống, đội lên đầu những hàng cây cao vút những vương miện lửa cam rực cháy, che giấu đi những bí mật u uất bên dưới tán lá xanh rì.
Khúc dạo đầu của bóng tối
Mọi thứ đang yên bình thì một tiếng "BANG" xé toạc không gian. Mùi cao su cháy khét lẹt xộc vào mũi. Chiếc xe lảo đảo, mất kiểm soát. Tôi tấp vào một đoạn cua vắng lặng trên xa lộ, bao quanh là cánh đồng cỏ cao đến hông và hàng cây sẫm màu cách đó chừng một dặm.
Trong cái tĩnh lặng đến rợn người của đêm tối, tôi nghe thấy nó: một tiếng u uẩn, trầm đục như tiếng đàn organ bị đè nặng bởi những phím nhạc lỗi thời. Âm thanh ấy không vang lên trong không khí, nó waltz dọc theo xương sống, nó nhảy múa dưới làn da, dẫn dụ đôi chân tôi bước vào cánh đồng cỏ cao quá đầu người. Từng ngọn cỏ chạm vào da thịt tôi như những ngón tay của một kẻ tình si đang dò dẫm tâm hồn.
"NÀY!" - Một tiếng gọi thô bạo kéo tôi khỏi cơn mộng mị. Walt, một người đàn ông ngoài 60 với khuôn mặt sạm nắng và chiếc xe tải cũ kỹ, đã xuất hiện như một vị cứu tinh. Nhưng ông ta nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ khi thấy tôi đang thẫn thờ bước về phía rừng sâu.
Lời nguyền của những gã thợ máy
Vì không có lốp dự phòng, tôi đành phải leo lên chiếc xe tải nồng nặc mùi thuốc lá của Walt để đến chỗ Jerry - gã thợ máy của vùng này. Trên đường đi, Walt gieo vào lòng tôi một hạt giống sợ hãi: "Những cái cây... chúng hát cho cô nghe đấy. Đã có những đứa trẻ bước vào đó và không bao giờ trở lại. Có lẽ chúng bị gấu ăn thịt, hoặc giả là một thứ gì đó khác kinh khủng hơn."
Jerry đón tôi tại xưởng phim cũ kỹ. Gã có bàn tay mạnh mẽ nhưng đôi mắt lại chứa đựng một nỗi đau thâm trầm. Jerry kể về Tim, đứa con trai xấu số của gã, kẻ đã biến mất vào chính hàng cây ấy sau một bữa tiệc đêm. "Tim nghe thấy âm nhạc, và rồi nó bước đi...". Những lời nói ấy như những bóng ma lởn vởn quanh tôi khi tôi bước vào căn phòng 210 của nhà nghỉ Captain’s Inn do Martha quản lý.
Cơn ác mộng lúc 4:13 sáng
Khi kim đồng hồ điện tử đỏ rực điểm đúng 4:13, tôi choàng tỉnh nhưng cơ thể hoàn toàn tê liệt. Bóng tối đặc quánh lại thành hình người ở cuối giường. Một kẻ cao lớn, không mặt, khoác lên mình lớp da đen bóng như đêm trường.
Hắn tiến lại gần, ngón tay dài đến phi lý vuốt dọc từ ngón chân, qua đầu gối, dừng lại ở trán tôi. Cảm giác lạnh lẽo như thép lạnh ngấm vào tận tủy. Hắn đặt một lưỡi hái sắc lẹm và một bó lúa mì lên bụng tôi. Tôi muốn hét lên nhưng chỉ có những tiếng thầm thì của hư vô đáp lại. Khi tôi thực sự tỉnh dậy lúc 8:04, căn phòng trống rỗng, nhưng vết lằn lạnh lẽo trên da thịt vẫn còn đó như một lời đánh dấu của tử thần.
Nghi lễ dưới tán lá đỏ
Sáng hôm sau, khi tôi định rời đi, Jerry bất ngờ trở quẻ. Với cú đấm sấm sét, gã khiến tôi chìm vào bóng tối. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình đang bị kéo lê trên cánh đồng cỏ. Jerry điên cuồng, gã muốn dùng tôi làm vật tế thần để gọi đứa con trai đã mất trở về.
"Tao cần biết nó đã đi đâu! Cô nghe thấy tiếng nhạc, cô thuộc về chúng!" - Jerry gầm lên, trói tôi vào một cành cây giữa rừng già. Âm thanh droning lại vang lên, lần này mãnh liệt như muốn nổ tung lồng ngực.
Đột nhiên, từ sau những gốc cây cổ thụ, hắn xuất hiện. Thực thể trong giấc mơ của tôi. Jerry sững sờ: "Tim?". Nhưng đó không còn là con trai gã. Thực thể ấy lao qua người Jerry như một bóng ma xuyên thấu thực tại. Một tiếng thét xé lòng vang lên, và Jerry biến mất, tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại.
Thực thể ấy tiến về phía tôi, đưa lưỡi hái lên cao. Tôi nhắm nghiền mắt chờ đợi cái chết. Nhưng không, tiếng sắt thép xé gió chỉ để cắt đứt sợi dây trói. Hắn tha mạng cho tôi. Tôi chạy, chạy như chưa bao giờ được chạy, băng qua cánh đồng bát ngát để về với chiếc xe của mình.
Ngồi trong xe, hơi thở còn dồn dập, tôi mở điện thoại định vị đường về. Một dòng thông báo lịch hiện lên, lạnh lùng và khô khốc: "Con khốn, nhớ mua lốp xe mới và chửi thằng Ian đi." Tôi rùng mình nhìn vào gương chiếu hậu, những hàng cây Maine vẫn đứng đó, lặng lẽ và đói khát.
Khám phá bí ẩn vùng Maine
Tại sao những cái cây lại phát ra tiếng nhạc?
Theo truyền thuyết địa phương, đó là một hiện tượng siêu nhiên dẫn dụ những người có tâm hồn nhạy cảm (như các nghệ sĩ âm nhạc như Sylvia) vào sâu trong rừng để hiến tế.Thực thể cầm lưỡi hái là ai?
Có thể đó là Tim, con trai của Jerry, đã bị biến đổi thành một thực thể bảo hộ hoặc một nô lệ của rừng già sau khi mất tích nhiều năm trước.Số phận của thợ máy Jerry ra sao?
Jerry đã bị thực thể bóng tối "xuyên thấu" và mang đi mất tích, tương tự như cách con trai gã đã biến mất năm xưa.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



