Một câu chuyện đầy ám ảnh về "Kẻ Săn Đuổi" tại Bảo tàng Hilltop, nơi cái giá của sự bảo vệ là sự tàn lụi của linh hồn và những bản nhạc chết chóc từ hư vô.

Tôi lái xe vào bãi đậu của Bảo tàng Hilltop khi bóng tối đã đặc quánh như mực. Điều kỳ lạ không phải là cái lạnh lẽo của nghĩa địa bao trùm nơi này, mà là sự tĩnh lặng đến tàn nhẫn trong lồng ngực tôi. Tôi đã trở thành một kẻ góa phụ do chính tay mình tạo ra. Tôi đã giết Ines — người vợ, người tri kỷ, nửa linh hồn rực rỡ nhất của đời mình. Vậy mà, tuyệt nhiên không một giọt nước mắt, không một chút xót thương.
Tất cả những gì tôi còn lại là cái tên "Kẻ Săn Đuổi" và tòa bảo tàng quái dị này. Michael O., người bạn thời thơ ấu của tôi, đã biến mất sau khi thoát khỏi tay gã quản lý nhà máy rượu sát nhân. Zayda đã đến để lấp đầy khoảng trống đó, nhưng rồi tất cả đều tan biến. Giờ đây, tôi chỉ còn là một vỏ bọc trống rỗng.
Tiếng gõ cửa từ cõi hư vô
Tôi gõ cửa văn phòng của Giám đốc. Lão mở cửa với những cử động máy móc, như thể đã tập dượt hàng ngàn năm. "Ines đi rồi," tôi thốt ra, âm thanh trườn qua kẽ răng như một con rắn độc.
Giám đốc nhìn tôi, đôi mắt lão không còn chút ánh sáng nhân tính. Lão nói về sự hy sinh, về việc bảo vệ Bảo tàng, về tập hồ sơ Pathei-Mathos đã dạy tôi cách đóng băng cảm xúc. Giọng của lão không phải tiếng người, cũng chẳng phải robot; đó là một âm thanh ngoài hành tinh, một sự rung động kỳ quái khiến tâm trí người ta nứt toác.
"Ngươi được tha thứ cho lỗi vi phạm trước đây," lão nói, giọng lạnh lẽo như băng giá vùng cực. "Vô hiệu hóa vợ mình mà không để cảm xúc chi phối... ngươi quả là độc nhất."
Lão đưa tôi đến một hành lang dài vô tận, nơi những bức tường biến mất chỉ bằng một cái chạm của chiếc huy hiệu nặng trịch. Tại đó, tôi đã thấy Ines. Cô ấy bị biến dạng, bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ bởi những sợi xích rỉ máu. Bản năng gào thét bảo tôi phải cứu cô ấy, nhưng Giám đốc đã ghì chặt đầu tôi lại với một sức mạnh kinh hoàng. "Đừng nhìn, nếu không cô ta sẽ vặn gãy cổ ngươi," lão rít lên.
Hồ sơ Cinnani: Cỗ Máy Giao Hưởng
Lão ném vào tay tôi một tập hồ sơ có mức độ bảo mật cao nhất mà tôi từng thấy. Đó là về Vật thể: Cỗ Máy Giao Hưởng (The Symphonic Engine), phân loại Cinnani, giá trị 4.
QUY TẮC SINH TỒN:
- Quy tắc 1: Chỉ những kẻ không còn mối liên kết cá nhân mới có thể duy trì nó. Những kẻ khác sẽ tự cấu xé chính mình cho đến chết.
- Quy tắc 3: KHÔNG ĐƯỢC trả lời khi vật thể lên tiếng. Đối tượng 24 đã khóc và xin lỗi nó; kết quả là toàn bộ xương cốt bị rạn nứt cho đến khi vỡ vụn.
- Quy tắc 5: Mọi lời đổ lỗi sẽ được phổ nhạc. Đối tượng 53 đã hét lên "Tôi không có lựa chọn!" và ngay lập tức hóa đá, vỡ tan thành từng mảnh vụn.
- Quy tắc 10: Cuối cùng, chỉ còn bạn và sự tội lỗi của chính mình.
Bản nhạc của Cỗ Máy Giao Hưởng bắt đầu vang lên trong đầu tôi — một bản hòa tấu của hơn một tỷ nhạc cụ. Mỗi nốt nhạc là tiếng thét cuối cùng của một kẻ đã gây ra tội ác nhưng từ chối thừa nhận. Giám đốc lấy lại chiếc huy hiệu bảo vệ, và ngay lập tức, một cây vĩ cầm đâm xuyên qua bụng tôi. Cơn đau không đến từ vết thương vật lý, nó đến từ sự tội lỗi. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của tất cả những người tôi đã sát hại vì danh nghĩa "bảo vệ bí mật bảo tàng".
Cuộc đi săn tại Foxglove Ridge
Khi tôi tỉnh lại, mọi cảm xúc đã hoàn toàn bị tước đoạt. Tôi không còn là một con người; tôi là Kẻ Săn Đuổi. Mục tiêu cuối cùng của tôi: Borrowed Time (Thời Gian Vay Mượn), một vật thể cấp Ani đang lẩn trốn tại Foxglove Ridge.
Nơi đó chỉ còn là tro tàn. Borrowed Time hiện ra trong hình hài một người đàn ông bất đối xứng, bao quanh bởi một vầng hào quang bằng tro đen. Nó đã giết hơn 1.000 người kể từ lần cuối tôi chạm trán nó. Nó không giết để tồn tại, nó giết để thu hoạch trải nghiệm vì nó sợ hãi tuổi già.
"Ngươi đã thay đổi," giọng nói của nó vang lên ngay giữa thùy thái dương của tôi. Nó biến đổi hình dạng, trở thành Ines — người vợ tôi yêu dấu, với ánh mắt van nài và làn da đẫm máu.
Tôi không chớp mắt. Tôi rút khẩu Saladin's Roar. Năng lượng từ khẩu súng từng khiến tôi run rẩy, giờ đây chỉ là một công cụ tầm thường. Không một giây do dự, tôi bóp cò vào giữa trán của thực thể mang gương mặt vợ mình.
Viên đạn không kết liễu nó, mà trục xuất nó thẳng về hầm ngục của Bảo tàng Hilltop. Ác quỷ đã bị bắt, nhưng linh hồn tôi cũng đã vĩnh viễn nằm lại trong bản giao hưởng của sự trống rỗng.
Khám phá bí ẩn Bảo tàng Hilltop
Vật thể cấp Cinnani là gì?
Đây là những vật thể có khả năng chấm dứt mọi sự sống nhưng cũng là nguồn cơn của sự thịnh vượng. Cái giá để duy trì chúng là cảm xúc, ký ức và mạng sống con người.
Tại sao nhân vật chính không còn cảm thấy đau khổ khi giết vợ?
Do tiếp xúc với các vật thể dị thường và bản nhạc từ Cỗ Máy Giao Hưởng, các liên kết thần kinh liên quan đến cảm xúc cá nhân của "Kẻ Săn Đuổi" đã bị phá hủy hoàn toàn.
Khẩu súng Saladin's Roar có sức mạnh gì?
Đây là một thiết bị vận chuyển thực thể bằng năng lượng, có khả năng bẻ cong không gian để đưa các vật thể dị thường về khu vực giam giữ của Bảo tàng.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Tác giả Ancarn



