Khám phá hành trình kinh hoàng của sak1998 khi những đoạn phim "lost media" tưởng chừng vô hại lại trở thành livestream của những vụ bắt cóc thực tế.

Trong bóng tối chập choạng của những diễn đàn lưu trữ, nơi những hoài niệm bị bỏ quên tìm về, tôi từng là một kẻ gác đền. Tôi, sak1998, đã dành nhiều năm để quản lý một cộng đồng nhỏ trên Reddit, nơi những tâm hồn hoài cổ truy tìm các chương trình truyền hình cũ kỹ, những đoạn quảng cáo mờ nhạt đã biến mất trước khi Internet kịp lưu giữ chúng. Chúng tôi gọi đó là "Lost Media".
Mọi chuyện lẽ ra đã là một thú vui vô hại, nếu như 8 tháng trước, bóng tối không bắt đầu rò rỉ qua những khe hở của mã nguồn.
Sự xuất hiện của mã độc nhân tính
Hắn xuất hiện không báo trước. Một tài khoản không có lịch sử, không có điểm uy tín, cái tên chỉ là một dãy số vô hồn. Hắn đăng một chủ đề với tiêu đề khiến tôi lạnh gáy: “Found footage that shouldn’t exist. Need help identifying origin.” (Đoạn phim được tìm thấy lẽ ra không nên tồn tại. Cần giúp đỡ xác định nguồn gốc).
Thay vì một link YouTube thông thường, hắn dẫn chúng tôi vào một địa chỉ Onion link – cánh cửa dẫn thẳng xuống hầm tối của Deep Web. Tôi đã để sự tò mò dẫn dắt đôi tay, một sai lầm mà tôi sẽ phải trả giá bằng cả sự bình yên trong tâm trí.
Màn hình hiện ra một căn phòng tồi tàn, ngập trong thứ ánh sáng vàng vọt đến buồn nôn. Giữa khung hình, một người đàn ông ngồi trên ghế, hai tay bị trói chặt bằng dây rút nhựa (zip-tied) phía sau lưng. Đầu anh ta gục xuống như thể đang chìm trong cơn mê ngủ ép buộc. Không có âm thanh, chỉ có tiếng rè rè của tĩnh điện bao trùm.
Tôi đã định xóa bài viết đó vì vi phạm quy tắc, cho rằng đó chỉ là một dự án phim kinh dị giả tưởng (ARG). Nhưng rồi, tim tôi thắt lại khi nhìn vào dấu mốc thời gian (timestamp). Nó không phải là video quay sẵn; các con số đang nhảy lên theo từng giây trong thời gian thực. Đó là một buổi livestream.
Đột nhiên, người đàn ông ngẩng đầu. Đôi mắt anh ta sưng húp, mệt mỏi và kinh hoàng. Anh ta nhìn thẳng vào ống kính, đôi môi mấp máy không thành tiếng nhưng tôi có thể đọc được lời cầu cứu tuyệt vọng: "Help me" (Cứu tôi với).
Kẻ đứng sau chiếc mặt nạ da người
Sau khi tôi xóa bài và cấm tài khoản đó, một tin nhắn trực tiếp đã được gửi đến tôi vào ngày hôm sau. Chỉ một dòng chữ duy nhất: “You shouldn’t have deleted that.” (Mày lẽ ra không nên xóa nó).
Tôi đã đấu tranh với chính mình trong 20 phút trước khi nhấp vào liên kết mới. Vẫn là căn phòng đó, vẫn người đàn ông đó, nhưng lần này anh ta không còn cô đơn. Trong bóng tối ngay sát rìa ánh sáng, một bóng người cao lớn đang đứng đó. Hắn đeo một chiếc mặt nạ thủ công, trông như được khâu từ những mảng da người nhợt nhạt, căng cứng. Đôi mắt của chiếc mặt nạ rộng hoác, trống rỗng đến rợn người.
Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai nạn nhân qua âm thanh rè đặc của hệ thống: “They’re watching you now.” (Chúng đang theo dõi mày ngay bây giờ). Luồng livestream vụt tắt ngay lập tức, để lại tôi trong sự im lặng đến tê người.
Sự lây lan của cơn ác mộng
Cơn dịch bệnh kỹ thuật số bắt đầu lan rộng. Sáng hôm sau, diễn đàn ngập tràn 3 bài đăng mới từ các tài khoản khác nhau, tất cả đều dẫn đến những căn phòng khác nhau, những nạn nhân khác nhau, nhưng đều chung một kẻ đeo mặt nạ và một giọng nói méo mó.
Cộng đồng bắt đầu hoảng loạn. Sự phấn khích về "Lost Media" bị thay thế bằng thực tại kinh hoàng. Một bình luận trong số đó đã khiến tôi chết lặng: “That’s my cousin” (Đó là anh họ tôi). Chỉ 1 giờ sau, tài khoản của người bình luận đó cũng biến mất không dấu vết.
Tôi đã từ bỏ. Tôi từ chức quản trị viên, rời khỏi diễn đàn, hy vọng rằng nếu tôi ngừng nhìn vào bóng tối, bóng tối sẽ ngừng nhìn tôi. Tôi đã lầm.
Hồi kết: Chiếc ghế trống đang chờ đợi
Hai đêm trước, một email được gửi đến hộp thư cá nhân của tôi. Không chủ đề, chỉ có một đường link và câu hỏi: “You’re still watching, right?” (Mày vẫn đang xem, đúng chứ?).
Lần này, video không hề có độ trễ. Vẫn căn phòng ánh vàng ấy, nhưng chiếc ghế giờ đây trống không. Góc quay camera bắt đầu di chuyển chậm rãi, quét qua từng góc khuất của căn phòng cho đến khi nó dừng lại ở một góc tối tăm nhất.
Hắn ở đó. Chiếc mặt nạ da người đang nhìn thẳng vào tôi qua màn hình. Giọng nói rõ ràng hơn bao giờ hết: “We’ve been looking for someone new to sit.” (Chúng tao đang tìm một người mới để ngồi vào chiếc ghế này).
Kể từ đêm đó, đèn webcam trên máy tính của tôi thỉnh thoảng lại lóe sáng trong 1 giây dù không có ứng dụng nào mở. Trong lịch sử duyệt web của tôi, những Onion link lạ lùng liên tục tự làm mới mỗi vài phút, như thể chúng đang kiên nhẫn đợi tôi quay lại.
Nếu bạn thấy một đoạn "Lost Media" nào đó quá kỳ lạ, quá thật... đừng bao giờ nhấp vào. Họ không còn ghi hình nữa. Họ đang tuyển dụng nạn nhân tiếp theo.
Người dùng sak1998 là ai?
sak1998 là một điều trị viên (moderator) của một diễn đàn nhỏ trên Reddit chuyên về Lost Media, người đã trực tiếp tiếp xúc và bị ám ảnh bởi các đoạn phim livestream tội ác.
Dấu hiệu nào cho thấy đây không phải phim giả tưởng?
Chi tiết về timestamp chạy theo thời gian thực và việc người dùng nhận dạng được người thân (anh họ) qua video cho thấy đây là những sự kiện bắt giữ người thật.
Kẻ thủ ác muốn điều gì?
Dựa trên lời nói cuối cùng: "We’ve been looking for someone new to sit", kẻ đeo mặt nạ có ý định bắt giữ chính những người đang theo dõi đoạn phim để trở thành nạn nhân tiếp theo.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - sak1998



