Khám phá bí ẩn rùng rợn về tòa tháp văn phòng nơi không ai có thể rời đi suốt 48 giờ. Một sự "tiến hóa" tàn khốc đang chờ đợi trong bóng tối.

Bóng tối không bao giờ thực sự tĩnh lặng. Nó luôn thì thầm những điều mà lý trí ta không dám thừa nhận. Với tôi, sự sợ hãi bắt đầu từ một khoảng trống trên chiếc giường đôi vào lúc 9:30 tối. Ella, vợ tôi, lẽ ra phải ở đây, kể cho tôi nghe về những dự án "mạng lưới thần kinh" hay "xử lý thị giác" đầy khô khan của cô ấy tại tòa tháp cao tầng trung tâm thành phố. Nhưng thay vào đó, chỉ còn lại sự im lặng đến tê người.
Bóng ma trong chiếc điện thoại
Khi kim đồng hồ điểm nhịp giao thoa của bóng tối, tôi vẫn cố ru ngủ mình bằng những lời nói dối vụng về: rằng cô ấy bận, rằng công việc "Quản lý dự án" đang bước vào giai đoạn nước rút. Nhưng khi 8:48 sáng hôm sau tới, tin nhắn của tôi vẫn nằm trơ trọi như một linh hồn lạc lối: "Công việc đang hành hạ em sao?"
Tiếng hộp thư thoại của cô ấy vang lên, không còn là giọng nói ấm áp thường ngày, mà là một đoạn lặp lại đầy ám ảnh, kỳ quái như bị bóp nghẹt bởi một thế lực hư vô: "Chào, đây là Ella... Ella... Ella... Eh... Eh... Tôi không thể nghe máy... Điện thoại... Điện thoại... Đây là một điều thực sự buồn..." kèm theo đó là tiếng cười khúc khích vỡ vụn trong âm điệu bài hát của Rihanna. Đó không phải là Ella. Đó là một bản sao lỗi của thực tại.
Nỗi sợ hãi kết tinh thành hành động khi tôi gặp Ken. Vợ anh ta, Mei, cũng làm việc cùng nhóm với Ella. Cả hai người phụ nữ đều biến mất vào hư không. 48 giờ qua, không một ai bước ra khỏi tòa tháp ấy. Tòa tháp kính sừng sững giữa trung tâm thành phố giờ đây giống như một lăng mộ hiện đại, nơi ánh sáng đèn huỳnh quang che giấu những bí ẩn vùi lấp dưới lớp thảm văn phòng.
Nghi thức của sự "Tiến hóa"
Tại hiện trường, cảnh sát Kristin run rẩy nói với tôi rằng ba đội đặc nhiệm đã tiến vào bên trong, và rồi... họ im lặng. Không tiếng radio, không tín hiệu phản hồi. Chỉ có những cửa sổ đột ngột rực sáng rồi lịm tắt, như thể tòa nhà đang hít thở. Thông qua ống nhòm, tôi thấy một bàn tay đẫm máu ép chặt vào cửa sổ tầng cao, kèm theo dòng chữ viết bằng nét bút nguệch ngoạc của một đứa trẻ: "ĐỪNG CỐ CỨU CHÚNG TÔI".
Khi tôi liều mình bước vào, bóng tối của sảnh chờ không chỉ là sự thiếu vắng ánh sáng, nó là một sự hiện diện. Tôi đã chế ra một cái bẫy bằng dây thừng và điện thoại để ghi lại âm thanh bên trong. Từ sâu thẳm của cấu trúc bê tông ấy, tiếng nhạc của ABBA - Dancing Queen vang lên, mỏng manh và lạc điệu, trộn lẫn với tiếng cào xé móng tay lên mặt sàn và tiếng thở pained, đứt quãng.
Tôi nhận ra mình là kẻ duy nhất có thể đối mặt với bí ẩn kinh hoàng này nhờ một khiếm khuyết sinh học: Tôi bị mù màu đỏ-xanh. Thứ "mã độc thị giác" đang tẩy não mọi người—một bức ảnh cô bé cầm hoa rực rỡ với dòng chữ "EVOLVE" (TIẾN HÓA)—không thể xâm nhập vào bộ não lỗi nhịp của tôi.
Trên tầng 23, thực tại vỡ vụn. Tôi bước qua những hành lang nơi những đồng nghiệp của Ella đang co giật, da thịt họ chảy xệ như vải mục, xương cốt vặn vẹo để thích nghi với một hình thái mới. Trong tiếng nhạc Queen - I Want To Break Free, tôi đối mặt với một trong hai gã sáng lập điên rồ của công ty. Hắn mỉm cười khi tôi bóp nghẹt sự sống khỏi cổ họng hắn, lẩm bẩm rằng Ella chính là bằng chứng cho sự thành công của hắn.
Hồi kết không có lối thoát
Tôi đã đập tan máy chiếu, giải cứu Kristin và Ken khỏi cơn mộng mị. Nhưng khi ánh đèn bật sáng toàn bộ tòa tháp theo một mệnh lệnh vô hình, tôi thấy Ella. Cô ấy không còn là người phụ nữ nghe nhạc ABBA khi hút bụi nữa. Cô ấy là thứ gì đó đang nhìn tôi từ khe cửa khép hờ của căn phòng cuối hành lang.
"Matt... Anh có thể thay đổi ngay bây giờ... Em đã luôn thắp sáng đèn cho anh," giọng nói cô ấy vang vọng trong đầu tôi, không phải qua đôi tai, mà trực tiếp từ sự mục nát của linh hồn. Trên các bảng quảng cáo ngoài phố, hình ảnh cô bé cầm hoa đồng loạt hiện lên. Nhân loại đang được lệnh phải "tiến hóa". Và Ella... cô ấy đã tìm thấy tôi trong hình hài của một cơn ác mộng vĩnh cửu.
Bí ẩn vẫn còn đó: Liệu sự tiến hóa này là nấc thang mới của nhân loại, hay chỉ là sự diệt vong được bọc trong những giai điệu Pop thập niên 70?
Tại sao nhân vật chính không bị ảnh hưởng bởi hình ảnh "Evolve"?
Anh ta bị mù màu đỏ-xanh (red-green colorblind). Hình ảnh gây ảo giác được thiết kế dựa trên các tần số màu sắc mà bộ não bình thường sẽ bị kích thích, nhưng bộ não của anh ta không tiếp nhận được toàn bộ dải màu đó.Chuyện gì đã xảy ra với những người ở tầng 23?
Họ bị cưỡng bức "tiến hóa" thông qua một quy trình sinh-thần kinh học kết hợp giữa âm nhạc và hình ảnh. Cơ thể họ biến đổi thành những sinh vật không còn hình dạng con người (Chimeras), da thịt và ligaments bị tàn phá để tạo ra cấu trúc mới.Ai là kẻ đứng sau toàn bộ sự việc này?
Hai anh em song sinh sáng lập công ty về mạng lưới thần kinh và xử lý thị giác nơi Ella làm việc. Họ muốn sử dụng công nghệ để buộc nhân loại bước sang một giai đoạn tiến hóa mới theo cách cực đoan.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



