Khám phá bí ẩn kinh hoàng tại nghĩa trang Blackstone qua lời kể của Calloway - người dành 30 năm bảo vệ một bí mật lẽ ra phải vùi sâu dưới lòng đất.

Suốt ba thập kỷ qua, tôi đã được trả tiền để làm một việc duy nhất: Canh chừng một nấm mồ. Ba mươi năm đằng đẵng, tôi chỉ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào một phiến đá vô hồn mà chẳng hề biết linh hồn nào đang nằm dưới đôi chân mình.
Bản hợp đồng từ hư vô
Năm đó tôi ba mươi hai tuổi. Cuộc đời tôi lúc ấy giống như một đống tro tàn: bị người yêu ruồng bỏ, sự nghiệp báo chí thì chìm nghỉm trong sự ghẻ lạnh của tòa soạn. Đêm đó, trong cơn say khướt và tuyệt vọng, tôi đã gõ một bài báo tồi tệ nhất lịch sử nhân loại — một mớ hỗn độn của những câu văn đứt quãng và lỗi ngữ pháp thảm hại trước khi gục ngã trên bàn làm việc.
Khi ánh nắng ban mai rát buốt đánh thức tôi, một chiếc phong bì trắng muốt với ấn dấu bằng sáp đỏ nằm ngay ngắn trên đùi tôi. Tôi sống một mình. Cửa khóa chặt. Vậy mà bức thư ấy vẫn xuất hiện như một bóng ma.
"Gửi ông Calloway, Chúng tôi đã quan sát ông từ lâu và nhận thấy ông là người phù hợp nhất... Nhiệm vụ của ông là canh gác một ngôi mộ tại nghĩa trang Blackstone từ lúc hoàng hôn đến khi mặt trời mọc vào các tối Thứ Hai, Thứ Tư, Thứ Năm và Chủ Nhật."
Ký tên: Những Kẻ Ban Ơn (Your Benefactors). Mức lương họ đưa ra lớn đến mức nó khiến công việc làm báo của tôi trở thành một trò đùa rẻ tiền. Và tôi, trong sự túng quẫn, đã thốt lên hai từ định mệnh vào ống nghe điện thoại đầy tiếng rè và hơi thở hổn hển: "Tôi đồng ý."
30 năm và những ký tự mòn vẹt
Nghĩa trang Blackstone không lớn, nhưng nó mang cái vẻ u sầu của những bí mật bị vùi lấp. Ngôi mộ tôi canh giữ là một phiến đá rỗ chằng chịt, bị thời gian gặm nhấm đến mức chỉ còn sót lại hai chữ cái 'B' và 'R'. Manh mối duy nhất về kẻ nằm dưới là năm mất: 1872.
Suốt ba mươi năm, nơi này trở thành thánh đường của tôi. Tôi đã quá quen với mùi cỏ dại ẩm ướt, tiếng gió rít qua những tàng cây và cả những đám thiếu niên bốc đồng thỉnh thoảng ghé qua. Tôi bình thản nhận những xấp tiền mặt xuất hiện một cách bí ẩn trên kệ bếp mỗi sáng sau ca làm. Sự hiện diện của "Những Kẻ Ban Ơn" trong nhà tôi không còn làm tôi sợ hãi bằng sự nghèo đói.
Cho đến đêm qua. Khi bóng tối dường như đặc quánh hơn thường lệ.
Khi mặt đất cựa mình
Tôi đang vùi đầu vào một cuốn tiểu thuyết trinh thám thì mặt đất dưới chân bắt đầu rung chuyển. Không phải một trận động đất toàn vùng, mà chỉ duy nhất vùng đất quanh nấm mồ 1872 đang co thắt như một thực thể sống.
Tôi nín thở, đôi mắt dán chặt vào những thớ đất nứt toác. Và rồi, một bàn tay xương xẩu, thối rữa bật tung từ lòng đất tối tăm. Nó không hề quờ quạng vô định. Nó biết chính xác tôi đang ở đâu. Những ngón tay khô héo bấu chặt lấy cổ chân tôi với một sức mạnh phi nhân tính. Tiếng thét của tôi xé toạc màn đêm tĩnh lặng khi những móng tay sắc lạnh đâm sâu vào da thịt, khiến máu bắt đầu rỉ ra.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, tôi rút điện thoại gọi cho con số duy nhất mình có. Đầu dây bên kia nhấc máy ngay lập tức. — "Ngôi mộ... kẻ nằm dưới đó... hắn đã tỉnh dậy!" — Tôi gào lên.
Lần đầu tiên sau 30 năm, tôi nghe thấy giọng nói của kẻ thuê mình. Một giọng trầm đục, không giống tiếng người, thốt ra một từ duy nhất khiến máu trong người tôi đông cứng: "CHẠY ĐI."
Hồi kết không có lời giải
Tôi lê cái chân đầy máu chạy trốn khỏi Blackstone như thể tử thần đang phả hơi nóng sau gáy. Về đến nhà, một phong thư mới đã đợi sẵn. Không có lời hỏi thăm, chỉ có một dòng thông báo lạnh lùng:
"Chúng tôi rất tiếc phải thông báo rằng sự phục vụ của ông không còn cần thiết nữa. Gói trợ cấp thôi việc và khoản bồi thường cho vết thương của ông sẽ được gửi đến sau."
Tôi ngồi đây, nhìn vết sẹo trên cổ chân đang thâm tím lại, tự hỏi: Suốt 30 năm qua, tôi đã canh giữ để không cho ai xâm phạm ngôi mộ, hay thực chất, tôi là kẻ gác cổng để ngăn thứ bên trong không thoát ra ngoài? Và giờ đây, khi nó đã tự do, "Những Kẻ Ban Ơn" sẽ còn cần đến ai nữa?
Khám phá những bí ẩn chưa có lời giải
Ai thực sự nằm dưới ngôi mộ có ký tự 'B' và 'R'?
Mặc dù chỉ còn lại hai chữ cái và năm mất 1872, danh tính của thực thể này vẫn là một ẩn số. Sức mạnh phi thường và sự thức tỉnh sau 150 năm cho thấy đây không phải là một người bình thường."Những Kẻ Ban Ơn" là ai và tại sao họ biết mọi cử động của Calloway?
Họ có khả năng xâm nhập vào nhà riêng mà không để lại dấu vết và sở hữu những giọng nói không giống con người. Có giả thuyết cho rằng họ là một tổ chức cổ xưa chuyên giam giữ các thực thể siêu nhiên.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn Blackstone - r/nosleep



