Một lời thề từ năm 1974 trỗi dậy từ nấm mồ băng giá. Khi sự chuộc tội trở thành cơn ác mộng bị chôn sống, địa ngục thực sự đã đóng băng.

"Ngươi chọn bị thiêu rụi vĩnh viễn hay đông cứng mãi mãi?"
Câu hỏi của Davey rơi vào không gian như một tảng băng ném xuống mặt nước lặng tờ. Tôi chỉ cười, một nụ cười khô khốc: "Tôi sẽ trả lời khi nào địa ngục đóng băng."
Trong bóng tối đặc quánh của phòng khách, tiếng cười của chúng tôi xé toạc sự im lặng như một tiếng còi hơi lạc điệu. Chiếc sofa xanh cũ kỹ tựa vào bức tường gạch trần, đối lập với những bức bích họa Star Wars nhảy múa trong ánh sáng lờ mờ. Davey đứng dậy, vuốt ngược mái tóc, bắt chước điệu bộ của Spock: "Sống lâu và thịnh vượng."
Tôi đảo mắt: "Hòa bình và trường thọ... đồ ngốc." Nhưng khi cánh cửa khép lại, tâm trí tôi trôi ngược về cái ngày định mệnh ấy, một ngày mùa đông lạnh lẽo năm 1974.
Ký ức trên những mảnh gỗ vụn
Tôi gặp Davey lần đầu khi cậu ta đang ngồi bất động như một con tàu đắm trên chiếc xích đu đỏ ở sân trường trung học. Cậu ta nhìn chằm chằm vào những mảnh gỗ vụn dưới chân, khao khát được trở thành một vật vô tri để thế giới này lãng quên mình. Rồi "Cái Chết" xuất hiện dưới hình hài một gã thiếu niên cao 1m8, mặc chiếc áo khoác da rách nát và quần jean xanh.
"Davey, Davey, Davey... Mày không được phép có bạn, ngoại trừ tao," gã bắt nạt rít qua kẽ răng. Hắn tiến một bước, rồi hai bước lên bãi gỗ vụn. Tim tôi đập loạn xạ như một vị khách lạ đang gõ cửa ngôi nhà hoang. Và rồi, trong một khoảnh khắc của bản năng sinh tồn, tôi đã đẩy chiếc xích đu của mình vào hắn với tất cả sức bình sinh.
Rầm!
Gã khổng lồ bay đi như một siêu nhân lỗi nhị trước khi kịp vung nắm đấm. Thịch. Mặt đất rung chuyển. Hắn nằm đó, im lìm trên nền tuyết trắng, đôi mắt mở trừng trừng không tiêu cự. Tôi run rẩy kiểm tra mạch cổ, mạch tay, nhưng chỉ cảm nhận được một lớp da lạnh lẽo, không hề có nhịp đập rộn ràng của huyết quản. "Tôi nghĩ... hắn chết rồi," tôi lắp bắp.
"Vết Thương" của ngọn núi
Chúng tôi đã kéo xác gã đi qua khu rừng Aspen dày đặc, nơi những tán cây nhìn xuống như một bồi thẩm đoàn bằng gỗ và gió hú lên như một phiên tòa thịnh nộ. Davey dẫn tôi lên đỉnh núi, nơi có một vết lõm hình tròn sâu ít nhất 30 feet (khoảng 9 mét) mà cậu ta gọi là "Vết Thương".
"Cha tôi bị ám ảnh bởi những hầm mỏ bỏ hoang," Davey thì thầm khi chúng tôi ném cái xác xuống hố. "Nơi này không có lịch sử, không có dấu vết trên bản đồ. Sẽ không một ai tìm thấy hắn."
Những ngày sau đó là một màn sương mù của tội lỗi. Bản tin về một đứa trẻ 16 tuổi mất tích tràn ngập tivi. Mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt gã trên màn hình, lòng tôi lại thắt lại. Hắn là một kẻ tồi tệ, nhưng hắn có đáng phải nằm lại trong lòng đất lạnh lẽo?
Bản án muộn màng
Rầm! Cánh cửa phòng khách văng tung tóe. Một luồng khí lạnh tràn vào. Tôi bị hất văng vào bức tường gạch, thế giới tối sầm lại.
Khi tỉnh dậy, tầm nhìn của tôi nhòe đi. Xung quanh tôi không còn là những bức bích họa Star Wars, mà là những bức tường bằng đất đá và đá granite. Dưới chân tôi, một bộ xương khô khốc trong chiếc áo khoác da và quần jean xanh đang nhe răng cười nhạo.
"Cảm ơn vì đã bảo vệ tôi năm ấy," giọng nói của Davey vang lên từ phía trên miệng hố, xa xăm và lạnh lẽo. "Nhưng có những kẻ không nên được cứu. Không ai trong chúng ta định giết hắn, nhưng một người phải trả giá."
Một xẻng bùn rơi xuống mặt tôi. Rồi một xẻng nữa. Davey bắt đầu tụng niệm những lời kinh thánh đầy ám ảnh: "Kẻ nào đổ máu người, thì máu kẻ đó sẽ bị người đổ lại... Hãy lui ra khỏi ta, quân bị rủa sả, mà vào lửa đời đời..."
Thực tại có thể lạnh lẽo, nhưng thế giới bên kia chắc chắn sẽ ấm áp hơn nhiều. Tôi nhìn lên, thấy bầu trời thu nhỏ lại thành một vòng tròn chết chóc, cho đến khi chỉ còn bóng tối và tiếng xẻng xúc đất đều đặn. Địa ngục đã đóng băng thực sự rồi.
Hồ sơ giải đáp bí ẩn (FAQ)
Tại sao Davey lại phản bội người bạn thân nhất của mình sau nhiều năm?
Davey bị ám ảnh bởi tội lỗi và niềm tin tôn giáo cực đoan. Cậu ta tin vào luật "mắt đền mắt" và cho rằng để gột rửa tội lỗi trong quá khứ, một trong hai người phải chịu sự trừng phạt vĩnh viễn tại chính nơi họ đã giấu xác.
"Vết Thương" trên đỉnh núi thực chất là gì?
Theo mô tả, đây có thể là một hầm mỏ bỏ hoang không có trong hồ sơ địa chất, sâu khoảng 30 feet. Nó nằm ở khu vực hẻo lánh của rừng Aspen, nơi địa hình cực kỳ khắc nghiệt, khiến việc phát hiện dấu vết tội ác trở nên bất khả thi.
Gã thiếu niên 16 tuổi đã bị giết vô ý bởi một cú va chạm mạnh từ xích đu và bị chôn giấu tại "Vết Thương". Sau nhiều thập kỷ, xác của hắn chỉ còn là một bộ xương khô, nằm chờ đợi nạn nhân tiếp theo của sự phán xét từ Davey.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ r/nosleep - WeeklyComfortable201



