Khám phá bí ẩn về Uncle Lim, người hàng xóm kỳ lạ tại tầng 14 chung cư Singapore, kẻ đã sống ở đó từ trước khi tòa nhà được xây dựng trên nền nghĩa trang cũ.

Ở Singapore, chúng tôi không bao giờ bàn tán về nguồn gốc của những mảnh đất. Không phải vì hổ thẹn, mà vì chúng tôi là một dân tộc tôn thờ sự hiệu quả. Hiệu quả thì không có chỗ cho sự tội lỗi hay hoài niệm. Hòn đảo này được nhào nặn từ rác thải, từ biển lấp, và từ ký ức nén chặt của những thứ đã bị san phẳng để nhường chỗ cho sự tiến bộ.
Vùng đất của những linh hồn bị xua đuổi
Tôi đã sống ở khu chung cư vùng trung tâm này suốt 32 năm, kể từ khi cất tiếng khóc chào đời. Theo tài liệu tại Lưu trữ Quốc gia (National Archives), tòa nhà này sừng sững trên nền một nghĩa trang cổ của người Phúc Kiến (Hokkien). Những bản đồ khảo sát từ thập niên 70 cho thấy các dãy mộ san sát ngay tại nơi bây giờ là khoảng sân chung (void deck). Trước khi động thổ, các nhà thầu đã mời thầy địa lý, dâng lễ vật, di dời những bộ cốt có tên tuổi và hỏa táng những gì vô danh. Nhưng có lẽ, bóng tối vẫn chọn ở lại.
Tôi biết đến Uncle Lim từ khi mới lên bảy. Ông ấy già theo cái cách mà một số người dường như đã chạm đến điểm cuối của thời gian rồi dừng lại ở đó mãi mãi. Mẹ tôi thường đặt một hộp đồ ăn trước cửa nhà ông vào dịp Tết Nguyên Đán. Ông sẽ trả lại cái hộp sạch sẽ, khô ráo, bên trong có một quả quýt nhỏ, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ có lấy một mảnh giấy nhắn.
Ông ấy biết rõ mọi chuyện trong gia đình tôi như một kẻ đứng trong bóng tối quan sát. Khi xưởng in của cha tôi đóng cửa vào năm 1998, hay khi anh họ tôi vượt qua kỳ thi luật sư vào năm 2005, Uncle Lim đều biết trước khi tin tức kịp lan ra cả tầng. Mẹ tôi gọi ông là "những người đã ở đây lâu hơn chúng ta". Khi đó tôi không hiểu, nhưng giờ thì cái lạnh đã thấm vào xương tủy.
Căn hộ trống rỗng và sự thật geological
Mọi thứ chỉ thực sự vỡ vụn khi tôi đi thu thập chữ ký bảo trì thang máy. Khi tôi gõ cửa căn hộ của ông vào lúc 10 giờ 30 sáng thứ Ba, cánh cửa không khóa. Nó xoay nhẹ vào trong, êm ru như thể chưa từng được lắp bản lề để đón người sống.
Bên trong không có bàn ghế. Không có tivi. Không có lấy một dấu vết của sự sinh hoạt. Căn hộ trống rỗng một cách thuần khiết. Những bức tường có màu trắng phấn nhợt nhạt của những bề mặt chưa từng được sơn lại, vì chúng chưa bao giờ cần đến điều đó. Sàn nhà sạch sẽ đến mức như thể chưa từng có dấu chân người chạm vào.
Sự tò mò dẫn lối tôi đến Cục Phát triển Nhà ở (HDB). Câu trả lời của nữ nhân viên khiến tôi lạnh toát: "Căn hộ tầng 14: Bỏ trống từ tháng 10 năm 1987. Trạng thái: Đang chờ phân bổ. Không có hồ sơ người thuê kể từ khi tòa nhà đi vào hoạt động."
Hồ sơ từ cõi âm
Tôi quay lại kho lưu trữ quốc gia. Ngôi làng (kampung) từng nằm trên mảnh đất này đã bị giải tỏa vào năm 1982 và phá dỡ vào năm 1983. Nghĩa trang bên cạnh được dọn sạch vào năm 1984. Trong bản điều tra dân số năm 1979, tôi tìm thấy một cái tên ở cuối trang ba: Một hộ gia đình độc thân. Một nam giới, 67 tuổi, đã nghỉ hưu, họ Lim.
Nếu tính theo mốc thời gian đó, vào năm 1979, người đàn ông tên Lim đã 67 tuổi. Vậy mà giờ đây, sau gần nửa thế kỷ, Uncle Lim mà tôi thấy ở hành lang vẫn không già đi dù chỉ một ngày so với ký ức năm tôi lên bảy.
Kinh hoàng hơn, vào năm 2018, ngay trước khi mẹ tôi qua đời vì biến chứng phẫu thuật ở tuổi 61, bà đã thốt lên trong cơn mê sảng: "Uncle Lim nói con sẽ ổn thôi." Lúc đó, bà đã nằm viện 11 ngày liên tục và không hề gặp bất kỳ ai bên ngoài.
Lời chào từ hư vô
Sáng nay, tôi lại gặp ông ấy ở thang máy. Vẫn chiếc quần xám, áo trắng và đôi dép da cũ kỹ. Ông hỏi thăm mẹ tôi bằng thứ tiếng Phúc Kiến cổ quái mà tôi chỉ hiểu lờ mờ qua tiềm thức. Tôi trả lời rằng bà vẫn khỏe.
Dù thực tế mẹ tôi đã xanh cỏ được 6 năm. Nhưng tôi biết, Uncle Lim cũng biết. Ông ấy biết tất cả: những thứ đã từng, những thứ đang là, và có lẽ là cả những thứ sắp tới. Ông nhấn nút tầng 14, cánh cửa thang máy khép lại, che khuất một thực thể đã tồn tại từ trước khi bê tông được đổ xuống nền đất này.
Ở Singapore, chúng tôi không nói về nguồn gốc của mảnh đất. Chúng tôi đổ bê tông, và chúng tôi sống trong những khoảng không gian còn sót lại. Có vẻ như, một vài cư dân nguyên thủy cũng đang làm điều tương tự.
Giải mã bí ẩn tầng 14
Tại sao căn hộ của Uncle Lim lại được báo cáo là bỏ trống từ năm 1987?
Theo hồ sơ của HDB, căn hộ này chưa bao giờ được phân bổ chính thức cho bất kỳ ai. Điều này cho thấy sự hiện diện của Uncle Lim không nằm trong hệ thống quản lý của người sống, mà là một sự "lưu trú" tâm linh từ ngôi làng và nghĩa trang cũ đã bị phá bỏ năm 1984.
Mối liên hệ giữa Uncle Lim và nghĩa trang Hokkien là gì?
Uncle Lim được xác định là một cư dân từ bản điều tra dân số năm 1979. Việc ông không già đi và sống trong một căn hộ trống rỗng gợi ý rằng ông là một linh hồn hoặc một "mảnh ký ức" của vùng đất cũ chưa bao giờ rời đi sau khi nghĩa trang bị giải tỏa.
Làm thế nào Uncle Lim biết được những sự kiện trong tương lai và cái chết của các cư dân?
Như nhân vật chính mô tả, Uncle Lim thuộc về nhóm "những người ở đây lâu hơn chúng ta". Ông tồn tại ngoài vòng xoáy thời gian thông thường, cho phép ông tiếp cận được những linh hồn (như người mẹ trong bệnh viện) và những sự kiện chưa xảy ra.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Kelvinwrites



