Khám phá hồ sơ kinh hoàng về Westfield Commons, nơi con người được trả tiền để làm "vật chứng" cho một thực thể đói khát sự hiện diện.

Tôi viết những dòng này khi đôi tay vẫn còn run rẩy, ngồi trong nhà vệ sinh chật hẹp của một trạm xăng ven đường cao tốc. Ánh đèn neon nhấp nháy ngoài kia không làm tôi bớt sợ hãi bằng cái im lặng đang bủa vây. Tôi là Fluid_Letter_1571, và nếu bạn đang đọc được những dòng này, hãy coi đó là lời cảnh báo cuối cùng trước khi bạn chấp nhận một lời đề nghị làm việc quá đỗi dễ dàng.
Bản hợp đồng với quỷ dữ và con số 6 định mệnh
Tôi chấp nhận công việc đó khi cuộc đời mình đã chạm đáy của sự tuyệt vọng. Một tin nhắn ẩn danh hứa hẹn khoản tiền nhanh chóng chỉ để làm một việc: Xuất hiện tại một địa điểm trong vòng 6 giờ đồng hồ. Không câu hỏi, không đòi hỏi kỹ năng, chỉ cần "được nhìn thấy".
Địa điểm là Westfield Commons. Một cái tên nghe thật bình thường nhưng lại nằm cô độc giữa một khu rừng và khu công nghiệp cũ nát. Khi tôi lái xe vào bãi đỗ lúc 1:00 PM, cảm giác sai lệch đã bắt đầu nảy mầm. Bãi xe nửa kín nửa hở, nhưng tuyệt nhiên không có bóng dáng của sự sống thực sự.
Bước chân vào sảnh, thứ đầu tiên tấn công tôi là âm thanh. Đó không phải âm nhạc; đó là một vòng lặp âm thanh giả dạng âm nhạc, với những quãng ngắt quãng đầy ám ảnh. Những con người ở đây... họ không dùng điện thoại, không trò chuyện. Họ chỉ đi. Chậm rãi và đều đặn như những con lắc đồng hồ bị nguyền rủa.
Sự hiện diện của những "Placeholder"
Tại tiệm Starbucks ở tầng hai, tôi gặp một nữ nhân viên với đôi mắt kiệt quệ đến mức khiến người ta phải rùng mình. Khi tôi nói mình thuộc "chương trình", gương mặt cô ấy đanh lại. Cô ấy đưa cho tôi những tờ tiền giấy mới cứng, ấm nóng một cách kỳ lạ, và thì thầm một lời cảnh báo: "Đừng rời đi sớm. Nếu không, chúng sẽ đánh dấu anh."
Càng ở lâu, sự kinh hoàng càng lộ rõ. Tôi nhận ra khi đi qua những tấm gương, hình ảnh phản chiếu của tôi đã đứng sẵn ở đó từ trước. Không có độ trễ, không có sự trùng khớp, giống như cái bóng của tôi đang nóng lòng chờ đợi chủ nhân của nó vậy.
Khoảng 2:30 PM, một người đàn ông va vào tôi, lẩm bẩm về việc "mất dấu giờ giấc". Khi tôi kiểm tra điện thoại, kim đồng hồ vẫn đứng yên tại 1:00 PM. Không gian đã bị bẻ cong, hoặc thời gian tại Westfield Commons đã chết lịm.
Khi âm nhạc ngừng hẳn và thực thể bắt đầu "ăn"
Đúng 4:30 PM, âm nhạc đột ngột tắt lịm. Cả trung tâm thương mại đóng băng. Mọi người đứng yên tại chỗ, giữa bước chân, giữa nhịp thở. Sự im lặng nặng nề đến mức tai tôi lùng bùng. Đó không phải là một trung tâm mua sắm; đó là một sân khấu đang diễn kịch cho một "khán giả" vô hình nào đó ở trên trần nhà cao vời vợi kia.
Một người đàn ông ngồi đối diện tôi ở khu ẩm thực đã nói ra sự thật nghiệt ngã: "Mục tiêu là phải hòa nhập. Nếu anh bị chúng chú ý quá mức, anh sẽ không bao giờ thoát ra được." Hóa ra, chúng tôi không phải là khách hàng. Chúng tôi là những Placeholder – những vật thế chỗ để đánh lừa thực thể rằng nơi này vẫn còn tồn tại, vẫn còn giá trị để giữ lại.
Vào lúc 6:00 PM, nữ nhân viên Starbucks lúc trước ngã gục. Không ai giúp cô ấy. Viên bảo vệ nhìn cô bằng ánh mắt vô hồn và tuyên bố: "Cô ta không còn sức thuyết phục nữa." Họ mang cô ấy đi qua một cánh cửa bí mật, nơi bóng tối nuốt chửng mọi tiếng kêu cứu.
Hồi kết: Cánh cửa mở ra nhưng nỗi ám ảnh còn mãi
Đúng 7:00 PM, sức cản vô hình biến mất. Tôi lao ra bãi đỗ xe khi điện thoại rung lên thông báo: 7:01 PM. Tiền đã được chuyển vào tài khoản ngay lập tức. Đủ để trả nợ, đủ để sống sót, nhưng cái giá phải trả là linh hồn tôi đã bị "đánh dấu".
Sáng nay, tôi nhận được một tin nhắn mới: "Ngày mai cũng giờ đó chứ?". Tôi chưa xóa nó. Và đó là điều khiến tôi sợ nhất. Một khi bạn đã được "nhìn thấy" bởi Westfield Commons, bạn không bao giờ thực sự biến mất.
Westfield Commons là gì?
Đây là một địa điểm không gian giới hạn (liminal space) hoạt động như một thực thể sống, cần sự hiện diện của con người (nhân chứng) để duy trì sự tồn tại của chính nó trong thực tại.
Chuyện gì xảy ra nếu rời đi trước 6 tiếng?
Theo lời nhân chứng, người vi phạm sẽ bị "đánh dấu", gặp phải sự kháng cự vật lý không thể vượt qua tại cửa ra vào và có thể bị thực thể loại bỏ vì "không còn sức thuyết phục".
Tại sao thời gian trên điện thoại lại đứng yên ở 1:00 PM?
Đây là hiện tượng bẻ cong thực tại bên trong trung tâm thương mại, nơi thời gian tuyến tính bị thay thế bằng một vòng lặp vô tận để phục vụ thực thể.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Fluid_Letter_1571


![Tiếng Thì Thầm Từ Vực Thẳm: Đừng Mở Mắt [Phần 2]](https://i.ibb.co/v4wSdrCV/d11e0d7c601b.jpg)
