Một vũng nước kỳ lạ lớn dần trong con hẻm tối, che giấu bí mật kinh hoàng về đứa con gái mất tích và sự điên rồ của một người cha tội lỗi.

Sự nảy mầm của bóng tối
Mọi chuyện bắt đầu từ một cái ổ gà. Xấu xí. Tròn trịa. Thô ráp. Và đầy khí uế. Nó nằm ngay giữa con hẻm hẹp mà tôi vẫn đi qua mỗi ngày sau khi tan sở. Trong bóng đêm đặc quánh, nơi rác rưởi, bụi bặm, chó hoang và những bãi phân bò mục nát bủa vây, vũng nước ấy gần như tan biến vào sự phẳng lặng của lớp nhựa đường. Nếu ai đó bị cận thị, hay có chút vấn đề về thị giác, họ chắc chắn sẽ không thể thoát khỏi việc vấp chân vào cái hố chết chóc ấy và trở thành nạn nhân của nó. Tôi đồ rằng không có ai ngoài tôi từng bước qua con hẻm bị nguyền rủa này. Tôi đã chạm trán nó mỗi ngày kể từ ba tuần trước. Lúc bấy giờ, nó chỉ là một vết lõm nhỏ, đường kính không quá bốn inch.
Người ta có thể suy đoán, và cũng không hề sai, rằng tôi đã điên. Nhưng hãy hiểu cho, tôi không điên. Tôi không dệt nên một câu chuyện lãng mạn hay nuôi dưỡng những ảo tưởng viển vông; tôi chỉ đơn giản là đang thú nhận sự thật khi nói rằng: vũng nước ấy dường như đang lớn lên. Nó rộng ra từng ngày. Chu vi của nó giãn nở theo từng giờ tan biến vào kho tàng thời gian. Làn nước đọng, mốc meo bơi lướt dưới vũng nước ấy — cái nôi hôi hám của những kén sâu bệnh hoạn — càng lúc càng trở nên đặc quánh và hôi thối hơn mỗi khi tôi dâng hiến cho nó một cái nhìn. Nó mê hoặc tôi. Tôi mơ về nó. Tôi mơ thấy những sinh vật không phải từ địa ngục, mà là những thiên thần, những nàng tiên trồi lên từ đó, thuyết phục tôi trầm mình xuống, gia nhập cùng họ trong chốn thiên đường của mật ngọt và thần dược.
Mùi hương của sự mục rữa
Mỗi ngày trôi qua, tôi lại đứng bên mép vũng nước, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt biến dạng của chính mình phản chiếu trên bề mặt nước trước khi tiếp tục hành trình. Những ngày đầu, tôi có thể dễ dàng bước qua nó. Thế rồi, khi nó xòe rộng vành đai, tôi buộc phải lách sang bên. Và khi nó cuối cùng cũng chiếm trọn cả con hẻm, sẵn sàng nuốt chửng cả bầu trời, tôi phải bám sát vào những bức tường bao quanh để nhích từng chút một. Tôi biết có một con đường tắt khác để về nhà, nhưng tôi chưa bao giờ đi con đường đó. Bạn thấy đấy, tôi đã bị vũng nước ấy mê hoặc mất rồi.
Vào cuối tuần thứ hai, khi bước vào con hẻm và thấy nó hoàn toàn bị nuốt chửng bởi vũng nước, tôi nhận ra một mùi hương kỳ lạ. Một thứ mùi mà tôi không thể tìm thấy trong kho tàng ký ức của mình. Hãy để tôi cố gắng diễn tả nó bằng lời, dù ngôn từ có thể chẳng bao giờ là đủ: Nó có chút mùi của nhộng tằm luộc, pha lẫn một vị mặn chát; nhưng thành phần chính lại mang mùi hương của một cô gái. Tôi có thể tưởng tượng ra cô ấy. Một thiếu nữ xinh đẹp, trinh nguyên, với mái tóc đen tuyền và làn da nâu mật, không quá mười bảy tuổi. Tôi tiến thêm mười bước, đứng sát mép đá lởm chởm của vũng nước. Nước bên dưới bắt đầu sôi sục và sủi bọt, như thể có một luồng nhiệt đang quằn quại phía dưới, tạo ra những cột hơi nước bám đầy mặt tôi. Tôi đứng đó, chết trân, tiếng nói bị tước đoạt bởi những gì đang hiện ra trước mắt.
Cuộc chiến với quái vật
Tôi không biết bao nhiêu phút, hay bao nhiêu giờ đã trôi qua trước khi nhận ra một chuyển động nhẹ trên bề mặt. Một khối u lồi lên. Một sự run rẩy. Và rồi, tôi thấy một cái đầu đen nhánh từ từ nhô lên từ dưới nước, với vầng trán nâu mịn màng. Cái đầu nhô cao hơn và sớm tiết lộ cho tôi một khuôn mặt xấu xí hơn cả quỷ đá (gargoyle). Nó nhìn tôi bằng đôi mắt cú vọ sâu hoắm, trống rỗng. Trống rỗng một cách tuyệt đối. Không có đồng tử, không có mống mắt, không có võng mạc, chỉ là hai cái hố tối đen sâu thẳm hai bên mặt.
Cơ thể tôi run rẩy. Răng đập vào nhau cầm cập. Nhưng tôi vẫn đứng đó. Quan sát. Chỉ quan sát. Đột nhiên, những cánh tay bỏng rát của con quái vật lao ra khỏi mặt nước và tóm chặt lấy mắt cá chân tôi. Trong một phút, tôi chết lặng, đôi mắt nhắm nghiền. Rồi tôi bừng tỉnh, điên cuồng đá đôi chân vào sinh vật ấy. Tôi dẫm đạp lên khuôn mặt và cánh tay nó, nghiền nát chúng bằng đôi ủng của mình cho đến khi những mảng thịt bám bẩn vào gấu quần và dòng nước chuyển từ màu nâu sang màu đỏ ngầu của máu. Cuối cùng, tôi vùng thoát ra được, xoay người và chạy thục mạng theo con đường cũ.
Hồi kết: Sự thật dưới lớp băng tan
Tôi chạy và chạy, mồ hôi đầm đìa, thở dốc đến mức cổ họng khô khốc, mắt không rời bầu trời đầy sao lấp lánh phía trên, và về đến nhà bằng con đường tắt mà lẽ ra tôi nên đi từ lâu. Tôi gieo mình xuống giường. Cơn buồn ngủ ập đến ngay lập tức, hoặc có lẽ tôi đã ngất đi, vì ngày hôm sau tôi tỉnh dậy vào lúc mười hai giờ trưa. Tôi quên cả rửa mặt, quên cả đánh răng, chỉ kịp chỉnh lại chiếc áo khoác rồi lao ra khỏi nhà, chạy về phía con hẻm và vũng nước — kẻ đã gây ra cơn mê sảng cho tôi. Tại sao tôi lại chạy về đó? Tôi không thể giải thích, chỉ biết đôi chân tự dẫn lối theo ý chí riêng của nó.
Tôi đi khập khiễng, lảo đảo dưới ánh nắng dịu nhẹ của cuối tháng Giêng, và cuối cùng cũng đến được nơi khởi nguồn của nỗi thống khổ. Vũng nước hiện giờ đã bị phong tỏa bởi những dải băng vàng, cảnh sát đứng đầy xung quanh, cùng đám đông người dân địa phương đang xì xào bàn tán. Vũng nước giờ đây đã thu nhỏ lại kích thước ban đầu, làn nước không còn sôi sục hay bốc hơi nữa; và ở đó, ngay mép nước, một cô gái không quá mười bảy tuổi nằm co quắp. Cô ấy mặc một chiếc váy lụa màu hồng rách nát, với đôi cánh tay bị bỏng và khuôn mặt bị nghiền nát tàn bạo đến mức không thể nhận dạng.
Nhưng tôi nhận ra cô ấy. Tôi chắc chắn nhận ra. Đó là con gái tôi. Con bé đã mất tích nhiều tháng nay. Giờ đây héo úa và tàn tạ, nằm chết lặng lẽ khi một đàn ruồi nhà vo ve trên những vết thương đang thối rữa của nó.
HẾT.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn (Reddit NoSleep)
