Một trò đùa vô hại với chiếc ghế sắt bên đường đêm thứ Hai đổ mưa đã biến thành cơn ác mộng rình rập. Khi vật vô tri bắt đầu săn đuổi...

Đêm thứ Hai, kim đồng hồ lười biếng nhích dần về phía những giờ khắc đen tối nhất. Trong căn phòng tối của SnooLentils1746, mùi ngô rang hòa lẫn với bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng từ những bộ phim kinh dị trên màn hình. Đó là buổi tụ họp cuối cùng, một lời chia tay trước khi người bạn thân nhất của họ lên đường nhập ngũ vào tuần tới. Họ không biết rằng, những bóng ma trên màn ảnh chỉ là màn dạo đầu cho một thực thể rùng rợn hơn nhiều đang chờ đợi ngoài kia, dưới cơn mưa tầm tã.
Lời nguyền từ một lời đùa cợt
Khi chiếc xe lăn bánh đưa người bạn về nhà, ánh đèn pha xuyên thấu màn mưa, rọi thẳng vào một vật thể lạc lõng: một chiếc ghế bước (step stool) bằng kim loại nằm chơ vơ bên lề đường. Trong cơn phấn khích dư thừa sau những bộ phim kinh dị, SnooLentils1746 hạ kính xe, nở một nụ cười ngạo nghễ và hét lên vào hư không: “Ghế kia, ta ra lệnh cho ngươi phải chuyển động!”.
Không gian đáp lại bằng tiếng mưa rơi lộp bộp. Chiếc ghế vẫn đứng yên, lạnh lẽo và vô tri. Tiếng cười vang lên, người bạn bước xuống xe và đi vào nhà, để lại SnooLentils1746 và một người bạn khác trong không gian chật hẹp của cabin. Nhưng đó là lúc thực tại bắt đầu rạn nứt.
Sự hiện diện bất ngờ
Vừa khi SnooLentils1746 xoay vô lăng sang phải để rời đi, một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng. Chiếc ghế sắt không hề đổ nhào, không hề bị gió thổi lật. Nó tịnh tiến. Nó trượt đi với một tốc độ kinh hồn, bám theo quỹ đạo chuyển động của chiếc xe như thể có một bàn tay vô hình đang điều khiển nó một cách chính xác.
SnooLentils1746 phải đánh lái gấp để tránh vật thể đang lao tới, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Gió lúc đó đang thổi mạnh, nhưng mưa lại tạt về hướng hoàn toàn ngược lại với đường đi của chiếc ghế. Mặt đất phẳng lì, không một bóng người, không một sợi dây hay trò đùa quái ác nào có thể giải thích cho việc một khối kim loại nặng nề lại có thể lướt đi một cách tuyến tính và đầy mục đích đến thế.
Tiếng thì thầm của hư vô
Cơn hoảng loạn tột độ buộc SnooLentils1746 phải tấp xe vào lề khi đã đi xa một đoạn để thu nhặt những mảnh vụn lý trí còn sót lại. Khi về đến nhà, một cuộc gọi vội vã cho người bạn vừa được thả xuống đã hé mở thêm một tầng sự thật kinh hoàng.
Người bạn kia, ban đầu vẫn cười nhạo sự sợ hãi của SnooLentils1746 và cho rằng đó chỉ là do gió, đã bước tới cửa sổ để chứng minh. Nhưng ngay khoảnh khắc anh ta nhìn xuống đường, chiếc ghế sắt — một lần nữa — lại lướt đi trong sự tĩnh lặng đáng sợ, ngược chiều gió thổi, ngay trước mắt anh.
“Tao không muốn thách thức bất cứ thứ gì đang ở ngoài kia nữa,” giọng người bạn run rẩy qua điện thoại trước khi cúp máy. Đêm đó, chiếc ghế vẫn ở đó, hoặc có lẽ, nó đã di chuyển đến một nơi nào khác, chờ đợi một lời ra lệnh tiếp theo.
Chiếc ghế có thể bị tác động bởi gió không?
Mặc dù trời gió rất to, nhưng nhân chứng xác nhận mưa bị thổi theo hướng hoàn toàn ngược lại với hướng di chuyển của chiếc ghế. Hơn nữa, chiếc ghế di chuyển tịnh tiến, không hề bị lật hay lăn lóc như tác động tự nhiên của gió.
Liệu đây có phải là một trò đùa dai của ai đó?
Sự việc xảy ra vào đêm muộn thứ Hai trên một con phố vắng. Các nhân vật khẳng định bạn bè của họ không có thói quen chơi khăm kiểu này và địa hình lúc đó là mặt lộ phẳng, không có độ dốc để vật thể tự trôi.
Tại sao người kể lại cảm thấy lo lắng?
Sự trùng hợp giữa lời thách thức "ta ra lệnh cho ngươi" và hành động của chiếc ghế ngay sau đó gợi lên một sự liên kết siêu nhiên đáng sợ, như thể một thực thể nào đó đã nghe thấy và đáp lời.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn SnooLentils1746 - r/Paranormal


