Một cuộc kiểm tra phúc lợi định kỳ biến thành cơn ác mộng khi viên cảnh sát phát hiện vị bác sĩ già bị đóng đinh và một sinh vật dị dạng đợi sẵn...

Trong thế giới của một cảnh sát tuần tra, nỗi sợ không phải lúc nào cũng đến từ những họng súng đen ngòm. Đôi khi, nó rình rập phía sau những cánh cửa khép hờ, trong mùi ẩm mốc của những ngôi nhà bị lãng quên. Công việc của tôi thường xoay quanh những cuộc kiểm tra phúc lợi – nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau một hơi thở dài.
Cuộc gọi đến vào ngay sau bữa trưa. Tổng đài báo rằng có một mùi hôi thối nồng nặc bốc ra từ ngôi nhà cuối con phố cụt. Chủ nhân của nó, một cựu bác sĩ y khoa sống ẩn dật, đã không xuất hiện ngoài trời hơn một tuần. Ông ta là một bóng ma đúng nghĩa: không người thăm viếng, không thư từ, chỉ có những hóa đơn tiện ích và những chuyến đi mua sắm thực phẩm chóng vánh.
Đường hầm của những ký ức mục nát
Khi tôi bước chân lên hiên nhà, một mùi hương đặc quánh đập vào khứu giác. Đó không chỉ là mùi của sự phân hủy. Nó là một hỗn hợp kinh tởm giữa amoniac nồng nặc, nước đọng và giấy mốc. Ngôi nhà như một cái thùng nhựa đóng kín bị nung nóng giữa đầm lầy. Cánh cửa không khóa. Tôi đẩy nhẹ, nhưng nó chỉ mở được 6 inch trước khi chạm vào một vật cản rắn chắc bên trong.
Tôi phải dùng hết sức bình sinh để lách người qua khe hẹp đó. Và rồi, ánh đèn pin của tôi quét qua một cảnh tượng không tưởng: Ngôi nhà không còn phòng khách. Toàn bộ không gian từ sàn đến trần được lấp đầy bởi rác rưởi, hộp carton và những chồng báo cũ cao ngất ngưởng. Cách duy nhất để di chuyển là một đường hầm hẹp, tối tăm, chỉ vừa đủ cho một người đi nghiêng.
Giữa những bức tường bằng báo cũ, những mảnh ma-nơ-canh vỡ nát nhô ra như những bộ phận cơ thể người bị chôn vùi. Một cánh tay nhựa màu da, một cái đầu hói nhìn chằm chằm vào tôi từ đống lon thiếc. Khi tôi cố lách qua một đoạn thắt nút, một chồng báo đổ sụp xuống, chôn vùi chân tôi đến tận đầu gối.
Dưới ánh đèn pin, sự thật dần lộ diện. Hàng trăm tờ báo rải rác quanh tôi đều là cùng một số báo, cùng một tiêu đề. Đó là bài báo về một vụ án ngộ sát: Vị bác sĩ chủ nhà đã thực hiện một ca phẫu thuật cắt amidan cho một bé gái, nhưng đứa trẻ đã chết vì mất máu ngay trên bàn mổ. Dù bị cáo buộc phê thuốc trong khi phẫu thuật, vị bác sĩ vẫn được phóng thích vì thiếu chứng cứ.
Hai ngày sau khi bản án được tuyên, người cha đau khổ của cô bé đã để lại thư tuyệt mệnh trên xe tải và nhảy xuống dòng sông sâu của quận. Cảnh sát đã tìm kiếm suốt một tuần nhưng không bao giờ tìm thấy xác. Dòng nước xiết đã nuốt chửng ông ta, hoặc có lẽ, nó đã biến ông ta thành một thứ khác.
Bản án đóng đinh và thực thể dưới nước
Một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên từ căn phòng ngủ chính. Tôi phá vỡ đường hầm báo cũ và đứng sững lại. Mùi thịt thối nồng nặc khiến phổi tôi như muốn bùng cháy.
Vị bác sĩ già đang bị đóng đinh lên tường gỗ.
Ai đó đã dùng những con vít công nghiệp dài và dày, xuyên thẳng qua lòng bàn tay, cẳng tay, vai và mắt cá chân của ông ta để gắn chặt vào khung gỗ phía sau. Máu khô thâm tím chảy dài xuống sàn, trong khi những vết thương mới trên ngực vẫn đang rỉ ra dòng máu đỏ tươi. Ông ta vẫn còn sống, nhưng hơi thở chỉ còn là những nhịp rền rĩ đứt quãng.
Vừa khi tôi định tiến lại gần, một tiếng động phát ra từ bóng tối của đường hầm rác rưởi tôi vừa đi qua. Tiếng thịt ướt át kéo lê trên sàn gỗ.
"Tôi đã luôn nghĩ mình là một người cha tốt," một giọng nói trầm, khàn đặc vang lên, nghe như tiếng nước sôi sùng sục trong phổi.
Tôi xoay người, nâng súng. Ánh đèn pin soi rọi một hình hài mà lý trí tôi không thể chấp nhận được. Đó là một người đàn ông, nhưng làn da của ông ta có màu xám tro, nhợt nhạt và trong suốt như xác chết bị ngâm nước nhiều tháng. Trên ngực ông ta, những vết cắt sâu được sắp đặt một cách có ý đồ: hai đường cong như đôi mắt đang cười, và một vết xẻ rộng trên bụng tạo thành một khuôn mặt cười quái dị với một giọt lệ bằng máu.
Kinh hoàng nhất là đôi tay. Chúng dài một cách bất thường, kéo lê dưới sàn nhà, xoắn lại như những sợi dây thừng xám. Chạy dọc theo cẳng tay là những hàng giác hút thịt liên tục co bóp, phát ra tiếng kêu "póc" ướt át mỗi khi chúng bám và nhả khỏi mặt sàn.
"Dưới đáy sâu," kẻ đó thầm thì, nước bùn chảy ra từ miệng, "Dòng sông đã cho tôi một cơ hội. Một sự báo thù."
Đó chính là người cha. Người đàn ông trong bức ảnh đen trắng trên tờ báo cũ. Ông ta không chết, ông ta đã hóa thành một con quái vật của sự phẫn uất. Khi ông ta lao tới với tốc độ của một loài dã thú, đôi tay dài dùng giác hút bám chặt vào sàn nhà để tạo đà, tôi đã nổ súng. Một tiếng nổ chát chúa kết liễu nỗi đau khổ kéo dài nhiều năm.
Viên đạn găm đúng giữa khuôn mặt cười trên ngực ông ta. Thực thể đó ngã xuống, đôi tay co giật vài giây rồi im lìm trong vũng máu bùn đen đặc.
Hồi kết ám ảnh
Sau đó là những báo cáo, những cuộc điều tra. Các chuyên gia nói rằng ông ta có thể là một kẻ nghiện thuốc sống trong đường cống ngầm, bị nhiễm trùng da và mắc bệnh xương nghiêm trọng dẫn đến sự biến dạng. Họ cố dùng logic để che đậy một sự thật không thể giải thích.
Nhưng tôi không thể quên lời cuối cùng của ông ta. Tôi đã giết ông ta, nghĩa là tôi đã đưa ông ta đến thế giới bên kia. Liệu trong ánh sáng của thiên đường, có một bé gái nào đó sẽ phải bỏ chạy trong kinh hoàng khi thấy cha mình bước tới với hình hài của một con quái vật xám xịt, kéo lê đôi tay dị dạng trong bóng tối?
Vị bác sĩ bị đóng đinh như thế nào?
Hung thủ đã sử dụng nhiều con vít công nghiệp dài để cố định nạn nhân vào các thanh đà gỗ bên trong bức tường thạch cao, xuyên qua lòng bàn tay, vai và chân.
Kẻ thủ ác thực sự là ai?
Đó là người cha của bé gái đã chết trong ca phẫu thuật năm xưa. Sau khi nhảy xuống sông tự tử, ông ta dường như đã biến đổi thành một thực thể dị dạng do sự báo thù và tác động của dòng nước lạnh lẽo.
Tại sao ngôi nhà lại đầy báo cũ?
Vị bác sĩ già, do mặc cảm tội lỗi hoặc chứng hoang tưởng, đã tích trữ hàng ngàn bản sao của cùng một tờ báo ghi lại vụ án và sự tự tử của người cha như một cách để tự giam cầm mình trong địa ngục của ký ức.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



