Một gã pha chế đa nghi tại SoMA đối mặt với sự thật rợn người khi bóng tối bắt đầu biết "rung lắc" những chiếc ly thủy tinh trong căn phòng trống.
Tôi vốn là một kẻ tôn thờ sự thực tế, một gã cứng đầu luôn nhìn thế giới qua lăng kính của những con số và logic khô khan. Cho đến đêm nay. Khi bóng tối của quận SoMA, San Francisco, bắt đầu co thắt lại và phun ra những điều mà lý trí không thể giải thích, tôi biết mình đã sai.
Sự tĩnh lặng bị xẻ dọc
Đó là một đêm muộn tại quán bar bình dân nằm trong một góc khuất tồi tệ nhất của SoMA. Khi những vị khách cuối cùng đã rời đi, để lại mùi thuốc lá nồng nặc và dư vị của rượu rẻ tiền, tôi ngồi đó — Sufficient-Hunter577 — một gã pha chế đang chìm đắm trong làn khói thuốc, tay lướt những dòng tin nhắn dang dở. Không gian chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đặn, một nhịp điệu ru ngủ giữa sự cô độc của thành phố.
Bỗng nhiên, xoảng. Tiếng thủy tinh va chạm lanh lảnh vang lên từ phía căn bếp, cách tôi chừng 30 feet. Âm thanh ấy khô khốc, rõ ràng, xé toạc bầu không khí đặc quánh.
Lúc đầu, tôi tặc lưỡi nghĩ đến một con chuột cống béo mập hoặc tệ hơn là một kẻ nghiện ngập nào đó đã lẻn vào từ cửa sau trong lúc tôi sơ suất. Nhưng tôi đã nhầm. Một sai lầm chết người của sự chủ quan.
Vũ điệu của bóng ma vô hình
Ngay khoảnh khắc tôi đặt chân vào bếp để kiểm tra, âm thanh đó biến mất ở trước mặt nhưng lại bùng nổ ngay sau lưng. Từ chính quầy bar tôi vừa ngồi, tiếng glassware rúng động — không phải là tiếng va chạm ngẫu nhiên, mà là sự rung lắc dữ dội, hung bạo và đầy thù hằn. Nó như một lời thách thức trực diện dành cho kẻ sống.
Tôi rút phăng con dao mang theo bên mình, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực. Tôi đã sẵn sàng để đối mặt với một gã vô gia cư hung hãn, nhưng thứ chờ đợi tôi lại là một vùng hư không lạnh lẽo. Bước chân tôi khựng lại ngay ngưỡng cửa bar.
Một luồng khí lạnh đột ngột tràn qua, như thể có ai đó vừa đổ một xô nước đá lên gáy tôi. Toàn bộ lông tơ trên người dựng đứng, một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Tôi run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì nhiệt độ xung quanh đã sụt giảm một cách phi lý. Trong căn phòng chật hẹp ấy, tôi biết chắc chắn — bằng một bản năng nguyên thủy nhất — rằng có một đôi mắt vô hình đang dán chặt vào tôi từ bóng tối.
Lời thú nhận lúc rạng đông
Tôi đã kiểm tra. Tôi đã rà soát từng ngóc ngách, từng inch vuông của cái quán bar nhỏ bé này đến bốn lần. Không một bóng người. Cửa khóa chặt. Camera chỉ ghi lại sự tĩnh lặng chết chóc.
Đêm nay, niềm tin vào sự hư vô của tôi đã sụp đổ. Chúng ta không hề đơn độc trong thế giới này. Có những thứ vẫn lẩn khuất trong những góc tối của SoMA, chờ đợi khoảnh khắc chúng ta hạ thấp cảnh giác để lên tiếng. Tôi đã gửi toàn bộ bằng chứng và những dòng tin nhắn hoảng loạn cho chủ quán bar. Sự thật đã hiện rõ, dù chúng ta có muốn thừa nhận hay không.
Tại sao người kể chuyện lại tin rằng đó không phải là con người?
Vì âm thanh di chuyển tức thời từ bếp sang quầy bar ngay khi người kể chuyện di chuyển, kèm theo sự sụt giảm nhiệt độ đột ngột và cảm giác bị quan sát cực kỳ mạnh mẽ dù nơi này đã được kiểm tra kỹ lưỡng.Địa danh SoMA ở San Francisco có vai trò gì trong câu chuyện?
SoMA được mô tả là một khu vực "tồi tệ", tạo nên bối cảnh u ám, căng thẳng và dễ dẫn dắt người đọc vào không khí của một vụ án hoặc một hiện tượng bí ẩn không có lời giải.Phản ứng của nhân vật chính Sufficient-Hunter577 cho thấy điều gì?
Sự chuyển biến từ một kẻ hoài nghi (skeptic) sang một người tin vào tâm linh sau khi trải qua những cảm giác vật lý không thể giải thích như dựng tóc gáy và lạnh sống lưng.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal
|
