Một hành trình tìm sự sống giữa màn sương dày đặc tại Washington bỗng chốc trở thành cơn ác mộng khi bóng tối bắt đầu biết cất tiếng nói và rình rập.
Cơn mộng mị giữa bùn lầy
Khi những nỗ lực cuối cùng để đưa chiếc xe thoát khỏi vũng lầy trở nên vô vọng, tôi đành cam chịu nhốt mình trong cái lồng sắt lạnh lẽo giữa đêm tối Washington đại ngàn. Mưa xối xả như muốn gột rửa một bí mật kinh hoàng nào đó, nhưng tôi biết, thứ quái dị ngoài kia vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi. Tôi không ngủ, hay đúng hơn là bị giam cầm trong một trạng thái lửng lơ độc địa giữa tỉnh và mơ.
Trong khoảnh khắc ranh giới ấy, tôi nghe thấy những tiếng rì rầm bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa, lạ lẫm và méo mó. Qua gương chiếu hậu, một đôi mắt sắc lạnh đang dán chặt vào tôi. Mùi bùn đất trộn lẫn với thịt thối rữa xộc thẳng vào cánh mũi. Và rồi, một cảm giác lạnh toát từ những ngón tay gầy guộc, mỏng manh chậm rãi vuốt ve gáy tôi, khiến từng sợi lông tơ dựng đứng trong sự ghê tởm tột độ.
Hành trình trong màn sương mù độc hại
Tôi choàng tỉnh, mồ hôi đầm đìa nhưng chiếc ghế sau trống rỗng. Chỉ có một vài vệt bùn vương vãi – dấu vết của chuyến đi bộ trước đó, hay là bằng chứng cho sự viếng thăm của một kẻ không mời? Khi mưa tạnh, một màn sương đặc quánh như sữa trùm lên vạn vật, nuốt chửng mọi phương hướng. Tôi thu dọn đồ đạc, nén nỗi sợ vào lòng và bắt đầu tiến về phía Elbert.
Sự im lặng ở đây không yên bình; nó đinh tai nhức óc. Mỗi bước chân của tôi nện xuống mặt đường đều vang vọng một cách bất thường. Giữa sự mờ ảo, tôi nhìn thấy một cái hộp thư – biểu tượng của sự sống! Tôi chạy, điên cuồng và mù quáng, cho đến khi vấp phải một rễ cây cổ thụ. Một tiếng rắc khô khốc vang lên từ đầu gối. Cơn đau ập đến như sóng trào, buộc tôi phải co quắp lại trên mặt đất.
Chính lúc đó, tiếng bước chân bạch bạch nện trên nền xi măng vang lên, chỉ cách tôi vài thước rồi dừng lại đột ngột. Một bóng đen lướt nhanh vào bụi rậm. Tôi cố đứng dậy bằng một chân, nghiến răng tiến về phía ngôi nhà khi tiếng móng vuốt cào trên sỏi đá bắt đầu rộ lên từ phía sau. Không phải một, mà là nhiều sinh vật đang săn đuổi tôi.
Nơi trú ẩn hay nấm mồ xanh cỏ?
Tôi lao vào hiên nhà, đập cửa trong tuyệt vọng. Khi cánh cửa bật mở, tôi lao vào trong và chốt chặt, để mặc những tiếng tụng niệm bằng thứ tiếng cổ quái vang lên ngoài bậc thềm. Trong bóng tối lờ mờ của căn nhà, tôi thở phào gọi: "Có ai ở nhà không?".
Mắt tôi dần thích nghi và chạm phải hình bóng một người đàn ông đang ngồi trên ghế, lưng quay về phía tôi. Tôi tiến lại gần, định xin lỗi vì sự đường đột, nhưng rồi mùi tử khí lại một lần nữa ập đến. Người đàn ông đó đã chết từ lâu. Không có vết thương rõ ràng, chỉ có sự im lặng của cái chết bao trùm lên thân thể mục nát.
Tôi đã tìm thấy một chiếc điện thoại bàn và gọi cứu hộ, nhưng họ nói phải mất vài ngày nữa mới có thể tiếp cận con đường hẻo lánh này. Giờ đây, tôi ngồi bệt dưới sàn, lưng tựa vào cánh cửa, không dám nhìn vào cái xác sau lưng. Nhưng thỉnh thoảng, trong căn phòng tĩnh mịch, tôi vẫn nghe thấy tiếng sột soạt của một kẻ đang dịch chuyển ngay phía sau mình...
Thứ sinh vật ngoài màn sương là gì?
Đó là những thực thể chưa xác định, có khả năng phát ra những ngôn ngữ cổ xưa và mang theo mùi hương đặc trưng của bùn đất và sự phân hủy.
Tại sao cứu hộ không thể đến ngay lập tức?
Do điều kiện thời tiết khắc nghiệt, cây đổ và các đoạn đường bị rửa trôi trên tuyến đường hẻo lánh ở Washington khiến việc tiếp cận mất nhiều ngày.
Người đàn ông trong nhà đã chết như thế nào?
Cái chết của ông ta vẫn là một ẩn số, không có dấu vết tác động ngoại lực rõ ràng, nhưng sự hiện diện của ông ta gắn liền với mùi hương rùng rợn mà nhân vật chính đã ngửi thấy từ trước.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - DizzyAd4265
