Một cuộc phẫu thuật thoát vị bẹn tầm thường bỗng chốc biến thành cơn ác mộng vĩnh cửu khi bệnh nhân tỉnh dậy với một chi thừa đầy ám ảnh gắn chặt vào cơ thể.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một ca phẫu thuật thoát vị bẹn tầm thường lại là cánh cửa dẫn dắt mình vào vực thẳm của sự kinh hoàng. "Phẫu thuật ngoại trú thôi," họ đã hứa hẹn như thế. Tôi nhớ mình đã ký vào những xấp giấy tờ khô khan, cười đùa với cô y tá, và rồi bắt đầu đếm ngược khi luồng thuốc mê lạnh lẽo len lỏi vào huyết quản.
Nhưng ngay trước khi bóng tối nuốt chửng lấy ý thức, tôi thấy vị bác sĩ ấy cúi xuống. Tôi không nhớ tên ông ta, chỉ nhớ giọng nói đó – một thứ âm thanh vặn vẹo như chiếc radio hỏng, nơi hàng chục giọng nói khác nhau chồng chéo, rè đục. “Sau chuyện này, bạn sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa đâu,” ông ta thì thầm.
Sự hiện diện của xác thịt lạ lẫm
Khi tôi tỉnh dậy, thế giới vẫn còn xoay vần trong cơn choáng váng. Một cơn đau đầu như búa bổ hành hạ thái dương, và tôi cảm nhận được một áp lực kỳ lạ ở mạng sườn, ngay phía dưới cánh tay phải. Nó quá xa so với vị trí vết mổ thoát vị đáng ra phải có. Với sự tò mò run rẩy, tay tôi đưa xuống, lướt qua vết rạch khiến tôi rên rỉ vì đau đớn. Nhưng khi di chuyển sang phải, nơi áp lực đang đè nặng, ngón tay tôi chạm vào... da thịt.
Đó không phải là lớp da quen thuộc trên cơ thể tôi. Tôi cố ngồi dậy nhưng một sức nặng bất thường trì kéo lại. Tôi giật phắt tấm chăn ra và tiếng thét nghẹn lại nơi cổ họng: Một cánh tay.
Nó được gắn chặt vào sườn tôi bằng những đường khâu thô bạo. Nó treo lủng lẳng, vô hồn, cho đến khi tôi định nôn mửa thì nó co giật. Một lần, rồi hai lần, chậm chạp như thể đang tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài. Rồi đột ngột, nó quằn quại như một con rắn hổ mang bị kích động. Tôi gào thét, hy vọng ai đó sẽ chạy vào và nói rằng đây chỉ là một ảo giác kinh khủng do thuốc mê gây ra.
Vị bác sĩ chắp vá từ bóng tối
Không có chuông báo động nào vang lên. Chỉ có một cô y tá chậm chạp bước vào, tay siết chặt chiếc bìa kẹp hồ sơ bằng gỗ như thể nó sắp gãy vụn dưới đôi bàn tay run rẩy. Gương mặt cô ta tái nhợt, gần như chuyển sang sắc xanh khi nhìn chằm chằm vào cánh tay thừa đang flailing (vung vẩy) bên sườn tôi.
“Làm ơn,” tôi cầu xin bằng giọng nói đặc quánh axit dạ dày. “Có gì đó sai rồi. Cứu tôi với!”
Cô ấy không tiến lại gần. “Ca phẫu thuật của anh đã thành công tốt đẹp,” cô ấy thều thào rồi vội vã rời đi, bỏ mặc tôi với thứ sinh vật đang bám rễ trên cơ thể mình.
Khi vị bác sĩ bước vào, căn phòng như nhỏ lại, những bức tường như khép chặt lấy tôi. Dưới ánh đèn lờ mờ, ông ta trông thật ghê tởm. Dưới lớp áo choàng phẫu thuật sờn cũ, có thứ gì đó đang chuyển động. Nhiều thứ. Tôi nghe thấy những tiếng thì thầm khe khẽ phát ra từ chính bên trong cơ thể ông ta. Và khi lớp áo xê dịch, tôi nhìn thấy sự thật: Thân thể ông ta không thuộc về một người duy nhất. Đó là một tập hợp của những cánh tay, những ngón tay co quắp, được giữ lại bằng những cái kẹp và chốt kim loại lạnh lẽo.
“Ngươi đã làm gì ta?” tôi nức nở.
Ông ta mỉm cười, lộ ra những hàng răng bệnh hoạn: “Tôi đã giúp bạn. Ai cũng có một khoảng không trống rỗng nơi sự cô đơn ngự trị. Và của bạn là ở đây. Bây giờ, hai bạn đã ở bên nhau.”
Hồi kết: Tiếng thì thầm của hư vô
Một tháng đã trôi qua kể từ ngày tôi rời khỏi bệnh viện ma quái đó. Những cơn buồn nôn đã dứt, cánh tay cũng thôi không còn tấn công tôi nữa. Tôi không còn ra khỏi nhà, bởi vì nó không thích ánh sáng mặt trời.
Đôi khi, trong sự tĩnh lặng của màn đêm, khi tôi nằm khóc một mình vì nhớ về hình hài lành lặn trước kia, tôi cảm thấy một hơi ấm lạ lẫm. Cánh tay ấy từ từ vòng qua người tôi, ôm lấy tôi như một sự an ủi đầy ám ảnh. Và sâu trong tâm trí, tôi nghe thấy một tiếng thì thầm, không phải của tôi, nhưng lại vang lên từ chính não bộ của mình:
“Chúng ta sẽ ổn thôi.”
Khám phá bí ẩn vụ án
Tại sao vị bác sĩ lại gắn thêm cánh tay cho bệnh nhân?
Theo lời kể, vị bác sĩ tin rằng con người luôn có một "khoảng không cô đơn" và việc gắn thêm các bộ phận từ người khác là cách để họ "không bao giờ đơn độc".Cánh tay thừa có ý thức riêng không?
Có. Nó có thể tự co giật, bấu chặt vào da thịt nhân vật chính và cuối cùng là giao tiếp qua những tiếng thì thầm trong tâm trí.Số phận của các bệnh nhân khác trong bệnh viện ra sao?
Nhân vật chính không nhìn thấy bất kỳ bệnh nhân nào khác, gợi mở về một cơ sở bí mật nơi các thí nghiệm chắp vá cơ thể người diễn ra một cách âm thầm.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Người dùng its_googoober



