Hồ sơ ám ảnh về một sinh viên điều dưỡng tại trang trại hẻo lánh, nơi những tiếng thì thầm nhại lại giọng người sống và nghi lễ hóa giải rùng rợn.

Có những ranh giới mà mắt người thường không bao giờ nên chạm tới, và có những thực thể chỉ chờ đợi một sự thiếu tôn trọng nhỏ nhất để bám lấy hơi ấm của kẻ sống. Câu chuyện này không dành cho những kẻ yếu tim, bởi nó bắt đầu từ một chuyến đi thực tập tưởng chừng như bình thường của những sinh viên ngành Điều dưỡng — những người vốn dĩ chỉ tin vào khoa học và các chỉ số sinh tồn.
Chuyến hành trình vào vùng đất bị lãng quên
Khi tôi còn là một sinh viên Điều dưỡng, khao khát được chữa bệnh cứu người luôn cháy bỏng trong huyết quản. Cho đến một ngày, Giảng viên lâm sàng thông báo chúng tôi sẽ được điều động đến một bệnh viện công lập tại vùng nông thôn hẻo lánh. Chuyến đi kéo dài khoảng 2 đến 3 giờ đồng hồ nếu đi đúng tốc độ, nhưng gã tài xế dường như đã bị một cơn phấn khích lạ kỳ lôi kéo, hắn đưa chúng tôi đến nơi chỉ trong vòng 1 giờ ngắn ngủi.
Nơi chúng tôi lưu trú là một trang trại đẹp đẽ nhưng mang vẻ u uất kỳ lạ. Giữa khuôn viên là một nhà hàng mở, bao quanh bởi những loại cây ăn quả và một hồ nước sâu thẳm đến 11 feet. Những cây Acacia (cây keo) cổ thụ đứng sừng sững khắp nơi như những kẻ canh gác già nua, rủ bóng xuống dãy phòng nơi chúng tôi sẽ trú ngụ trong suốt 6 ngày thực tập.
Khi bóng tối bắt đầu kéo lê sự sống
Tôi vốn không phải kẻ mê tín, cho đến đêm thứ ba. Sau một ngày dài mệt mỏi, tôi và nhóm bạn thường tụ tập dưới gốc cây Acacia lớn để trút bỏ áp lực. Sự ồn ào của tôi đã khiến một người bạn có căn tu tập phải lên tiếng cảnh báo: "Hãy hạ giọng xuống, cậu đang làm phiền 'thứ gì đó' đấy."
Tôi đã cười nhạo cô ấy. Và đó là sai lầm lớn nhất đời tôi.
Đêm đó, một cơn ác mộng kinh hoàng ập đến. Tôi thấy cửa phòng bật tung, một luồng gió lạnh buốt quật ngã tôi xuống sàn. Một đôi tay vô hình, lạnh lẽo như sương giá, tóm lấy chân tôi và kéo lê tôi về phía nhà vệ sinh. Tôi bừng tỉnh, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Kinh hoàng thay, không phải chỉ là mơ, nửa thân người của tôi đã nằm gọn trong nhà vệ sinh, tách biệt hoàn toàn khỏi chiếc chăn ấm nơi người bạn vẫn đang say ngủ.
Những tiếng vang của hư vô
Ngày hôm sau, sự kiệt sức bao trùm lấy tôi. Đó không phải là sự mệt mỏi sau khi giúp một sản phụ vượt cạn hay hoàn thành các vòng trực bệnh viện, mà là một cảm giác nặng nề, như thể có ai đó đang cưỡi trên vai mình. Vào lúc 11:15 PM, khi bóng đêm đặc quánh lại, tôi nghe thấy nó.
"Cams..."
Tiếng gọi bằng nickname thân mật, the thét và cao vút. Tôi quay lại, nhưng các bạn tôi đã ngủ say. Rồi tiếng gọi ấy lại vang lên, lần này là ở phía sau cánh cửa gỗ. Khi tôi áp tai vào cửa, tim tôi như ngừng đập. Những tiếng thì thầm hỗn loạn, vô nghĩa nhưng lại nhại lại chính xác từng đoạn hội thoại của chúng tôi dưới gốc cây Acacia lúc chiều. Và rồi, một giọng trầm đục, đầy uy quyền gầm lên: "CAMILLE!"
Tôi ngã nhào vào giường. Người bạn cùng phòng bỗng bật dậy, mặt cắt không còn giọt máu. Cô ấy thú nhận rằng suốt lúc tôi đứng ở cửa, cô ấy đã thức nhưng toàn thân bị tê liệt, không thể cử động hay phát ra tiếng động nào, như thể bị một lực lượng nghìn cân đè nghiến xuống mặt đất.
Nghi lễ hóa giải và lời cảnh báo truyền đời
Sáng hôm sau, khi nghe chúng tôi kể lại, vị Giảng viên lâm sàng với gương mặt nghiêm nghị đã đưa ra một lời khuyên kỳ quái: "Hãy đi cắn vào thân cây Acacia đó trước khi rời khỏi đây."
Ông giải thích rằng ở những vùng đất này, các thực thể hay "linh vật" trú ngụ trong cổ thụ thường bám theo những kẻ thiếu tôn trọng. Việc để lại vết răng trên thân cây là một giao kèo, một cách để "đánh lừa" thực thể đó rằng chúng ta vẫn còn ở lại, để nó không đi theo chúng ta về nhà.
Tôi đã làm theo, trong sự run rẩy và thành tâm tuyệt đối. Những ngày còn lại trôi qua trong sự im lặng lạ kỳ. Kể từ đó, tôi rút ra một bài học xương máu: Luôn luôn thể hiện sự tôn trọng, dù bạn có nhìn thấy họ... hay không.
Tại sao nhân vật chính phải cắn vào cây Acacia?
Theo lời của Giảng viên lâm sàng và tín ngưỡng địa phương, thực thể tâm linh đang đeo bám Camille trú ngụ trong cây Acacia. Việc cắn vào cây là một nghi lễ để "để lại dấu ấn" hoặc đánh lừa thực thể rằng nạn nhân vẫn hiện diện tại đó, ngăn chặn việc "nó" theo chân cô về nhà.
Chi tiết nào chứng minh đây không chỉ là một giấc mơ?
Camille thức dậy và nhận thấy nửa thân người mình thực sự đã nằm trong nhà vệ sinh, trong khi trước đó cô ngủ trên sàn cạnh giường. Ngoài ra, người bạn đi cùng cũng trải qua hiện tượng tê liệt cơ thể (bóng đè) cùng lúc Camille nghe thấy những tiếng gọi tên mình.
Thực thể tâm linh này có đặc điểm gì đáng sợ?
Thực thể này có khả năng nhại lại giọng nói và các đoạn hội thoại của con người một cách chi tiết nhưng dưới dạng những âm thanh jumbled (hỗn loạn) và high-pitched (cao vút), cho thấy nó đã quan sát và rình rập nhóm sinh viên từ lâu dưới gốc cây cổ thụ.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn tại r/TrueScaryStories bởi người dùng zhu_zzz



