Khám phá bí ẩn kinh hoàng về những thực thể đầu mèo và sự che chở linh thiêng từ người anh quá cố trong bóng tối của đại dịch năm 2020 đầy ám ảnh.
Chương I: Khi Sự Im Lặng Bắt Đầu Lên Tiếng
Tôi viết những dòng này khi bóng tối ngoài kia đang dần nuốt chửng những tia sáng cuối ngày, một cảm giác ớn lạnh quen thuộc lại bò dọc sống lưng. Có những bí mật mà người ta muốn chôn vùi, nhưng cũng có những ký ức tựa như những bóng ma, cứ dai dẳng bám lấy tâm trí không rời. Câu chuyện của vợ chồng tôi bắt đầu vào đầu năm 2020, khi thế giới ngoài kia ngưng trệ vì lệnh phong tỏa COVID, thì bên trong ngôi nhà của chúng tôi, một thứ gì đó khác bắt đầu thức tỉnh.
Lúc đầu, chúng chỉ là những cái chạm nhẹ của hư vô. Một tay nắm cửa khẽ rung lên dù không có gió, một món đồ rơi khỏi bàn như bị một bàn tay vô hình gạt xuống. Chúng tôi, trong sự ngây thơ của mình, đã gọi đó là sự trùng hợp. Nhưng khi bóng tối của đại dịch dày đặc hơn, những hiện tượng ấy cũng trở nên táo tợn hơn.
Chương II: Những Kẻ Canh Giữ Trong Văn Phòng Trống
Đến giữa năm 2020, ngôi nhà không còn là tổ ấm, nó trở thành một thực thể sống đầy đe dọa. Ban đêm, những giọng nói rì rầm vang lên, đôi khi tranh cãi gay gắt, đôi khi thầm thì như gió rít qua khe cửa. Điều kinh hoàng nhất không phải là âm thanh, mà là việc chúng tôi nghe rất rõ nhưng lại không thể ghi nhớ nổi một từ nào. Chúng tôi có con nhỏ, và mỗi lần nghe thấy tiếng bước chân nện xuống sàn gỗ, trái tim tôi lại thắt lại vì sợ hãi cho chúng.
Vì mất việc và phải học tập tại nhà, tôi bắt đầu dùng tai nghe và tiếng ồn trắng để trốn tránh thực tại. Tôi tưởng mình đã an toàn trong thế giới âm thanh của riêng mình. Cho đến một ngày vào tháng 12 năm 2020, tại căn phòng tôi dùng làm văn phòng làm việc từ xa...
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dài tựa thiên thu, tôi ngước mắt lên và thấy hai thực thể đang đứng đó. Chúng nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt sắc lạnh tương phản hoàn toàn với làn da xám xịt, tối tăm. Gương mặt chúng... lạy Chúa, chúng không phải con người. Chúng mang hình hài giống người nhưng gương mặt lại biến dạng như những con mèo trụi lông hoặc loài chó săn tàn độc. Một đứa đen sẫm như than, đứa kia xám lạnh như tro tàn. Tôi lao ra khỏi phòng, suýt làm đổ cả máy tính, hơi thở đứt quãng trong cơn đại loạn.
Chương III: Sự Cứu Rỗi Cuối Cùng
Nước thánh và muối chỉ mang lại sự bình yên giả tạo trong vài tuần ngắn ngủi. Giữa lúc nỗi sợ lên đến đỉnh điểm, anh trai tôi đột ngột qua đời. Nỗi đau mất mát chưa kịp nguôi ngoai thì thực thể kia lại tấn công. Đêm đó, một sức nặng nghìn cân đè nghiến lên người tôi, lún sâu xuống nệm. Tôi không thể cử động, không thể kêu cứu, trong khi vợ tôi nằm ngay bên cạnh như bị bỏ bùa mê.
Nhưng rồi, trong giấc mơ giữa ranh giới sinh tử, tôi thấy anh ấy. Anh đứng đó, che chở cho tôi trước những thực thể tăm tối kia. Và rồi một phép màu xảy ra, anh biến thành một chú chó trắng nhỏ lông xù, cùng hai người bạn khác rời đi. Đó là cách anh chào tôi, cách anh vẫn thường làm lũ trẻ cười bằng tiếng sủa giả "gâu gâu" vui vẻ khi còn sống.
Kể từ khoảnh khắc tôi tỉnh dậy trong nước mắt, mọi sự ám ảnh đều tan biến. Ngôi nhà trở lại sự im lặng vốn có của nó. Chúng tôi dọn đi vài tháng sau đó, mang theo bí mật này như một vết sẹo không bao giờ lành.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn từ diễn đàn tâm linh

