Khi cánh cửa đã khóa chặt và màn đêm bao phủ, MirasueEllison nghe thấy tên mình vang lên từ căn phòng trống. Một bí ẩn rợn người không có lời giải.

[ BẢN_GHI_HÌNH_AI_ĐƯỢC_KÍ_HOẠ ]
Bản giao hưởng của bóng tối
Đêm muộn, khi vạn vật rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến rợn người, ngôi nhà vốn dĩ là tổ ấm bỗng chốc trở thành một mê cung của những bóng đổ dài. MirasueEllison đứng đó, giữa căn bếp hiu quạnh, chỉ để tìm kiếm một ly nước giải tỏa cơn khát. Nhưng trong cái tĩnh mịch của màn đêm tháng Ba, có những thứ không thuộc về thế giới này đang kiên nhẫn chờ đợi.
Khi kim đồng hồ điểm đúng khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, một âm thanh vang lên xé toạc bầu không khí đặc quánh. Một giọng nói rõ ràng, rành mạch gọi tên cô từ phía phòng khách. Tên của cô. Không phải tiếng gió rít qua khe cửa, cũng chẳng phải tiếng gỗ co ngót của một ngôi nhà già nua.
Tiếng thì thầm từ hư vô
Mirasue cảm thấy máu trong huyết quản như đông cứng lại. Cô đứng bất động, chiếc ly thủy tinh trên tay lạnh lẽo như một tảng băng. Cha mẹ cô đã ra ngoài, người bạn cùng phòng đang ở nơi làm việc, và quan trọng nhất: tất cả các cửa ra vào đều đã được khóa chặt từ bên trong.
“Ai đó?” - Tiếng kêu của cô lạc lõng giữa không gian rộng lớn, chỉ nhận lại sự im lặng đáp từ. Nhưng rồi, khi nỗi sợ hãi bắt đầu leo thang, âm thanh ấy lại xuất hiện. Lần này không còn là tiếng gọi dõng dạc, mà là một tiếng thì thầm run rẩy, lặp lại tên cô như một lời mời gọi từ cõi chết.
Từng bước chân nặng nề, cô tiến về phía phòng khách. Trái tim đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Khi ngón tay run rẩy chạm vào công tắc và ánh sáng bừng lên, mọi thứ vẫn nằm nguyên vị trí của nó. Không có bóng dáng kẻ đột nhập, không có cửa sổ nào bị cạy phá. Chỉ có không khí lạnh lẽo và cảm giác bị quan sát bởi một thứ gì đó ẩn mình trong những góc khuất ánh sáng không thể chạm tới.
Sự im lặng đáng sợ
Đêm đó, MirasueEllison đã không thể chợp mắt. Cô thức trắng với ánh đèn bật sáng cho đến tận bình minh, lắng nghe từng nhịp thở của ngôi nhà. Ngày hôm sau, cuộc sống trở lại quỹ đạo bình thường một cách kỳ lạ, như thể thực tại đang cố tình che đậy vết nứt kinh hoàng của đêm hôm trước.
Nhưng ngay cả bây giờ, mỗi khi bóng tối buông xuống, cái lạnh dọc sống lưng vẫn nhắc nhở cô về sự thật ấy. Cô biết mình đã nghe thấy gì. Cô chỉ không biết rằng, trong ngôi nhà trống rỗng đó, thứ gì đã dùng giọng nói của con người để gọi tên cô...
MirasueEllison có thực sự ở một mình lúc đó không?
Theo lời kể, cha mẹ cô đã đi vắng, bạn cùng phòng đang làm việc và mọi lối vào đều đã được khóa kín. Cô hoàn toàn đơn độc trong không gian vật lý.
Âm thanh đó xuất phát từ đâu?
Tiếng gọi tên phát ra từ phòng khách, ban đầu rõ ràng nhưng sau đó chuyển thành tiếng thì thầm rợn người khi cô phản hồi.
Có bằng chứng nào về kẻ đột nhập không?
Không. Sau khi bật đèn và kiểm tra, mọi vật dụng vẫn nguyên vẹn, không có dấu hiệu của sự xáo trộn hay đột nhập trái phép.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal
