Khám phá trải nghiệm kinh hoàng của một nhà khoa học tại vùng Midwest khi đối mặt với một khối cầu ánh sáng có mật độ vật chất đầy bí ẩn.

Tôi vốn là một kẻ tôn thờ sự logic. Là một nhà khoa học, thế giới trong mắt tôi được vận hành bởi những định luật vật lý bất biến và những phép đo lường chính xác. Tôi chưa từng tin vào ma quỷ, những hiện tượng siêu nhiên hay bất cứ thứ gì không thể giải thích bằng thực nghiệm. Với tôi, nếu một thứ gì đó chưa thể giải thích, đó đơn giản là vì chúng ta chưa có đủ dữ liệu hoặc công cụ để phân tích nó. Thế nhưng, vào một đêm mùa hè định mệnh tại vùng ngoại ô Midwest, đức tin vào khoa học của tôi đã hoàn toàn sụp đổ.
Khi bóng tối bắt đầu lên tiếng
Đó là một đêm mùa hè đặc trưng với không khí đặc quánh và tiếng côn trùng rỉ rả. Tôi vốn là một người nghiện chạy bộ, thường xuyên xỏ giày lao vào màn đêm để hoàn thành số dặm mục tiêu (mileage) của mình. Cung đường tôi chọn là một lối đi chuyên dụng trải dài qua những hồ nước và nhiều khu vực rừng rậm bao quanh khu dân cư. Một bên là những ngôi nhà yên bình với ánh đèn hắt ra từ cửa sổ, bên còn lại là những bụi cỏ cao lút đầu che giấu một ao nước tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trong bóng tối chập choạng, tôi vẫn cảm thấy an toàn vì ít nhất một nửa con đường được thắp sáng bởi ánh đèn từ những ngôi nhà. Nhưng rồi, sự an toàn giả tạo ấy tan biến trong tích tắc.
Thực thể "Nhảy Nhót" từ hư không
Giữa lúc nhịp tim đang đều đặn theo từng bước chạy, tôi đột ngột bị chặn đứng. Một khối cầu ánh sáng (orb) rực rỡ hiện ra, nó không bay lơ lửng như bụi hay sâu bọ. Nó nhảy nhót (bouncing) ngay trước mặt tôi. Nó lao ra từ đám cỏ cao, đập xuống mặt đường nhựa với một sự "mật độ" (density) đến kinh ngạc, rồi nẩy ngược vào sân sau của một ngôi nhà, sau đó lại quay trở lại con đường.
"Nó có kích thước bằng một quả bóng mềm (softball)" – tôi tự nhủ với đôi mắt mở to sau cặp kính cận. Đây không phải là ánh sáng phản chiếu từ đèn pin, bởi nó không hề bị phân tán theo khoảng cách. Nó là một khối ánh sáng trắng rực rỡ, đặc quánh và có chủ đích. Nó chuyển động như thể nó có khối lượng, có ý chí, và quan trọng hơn cả, nó đang thách thức mọi định luật quang học mà tôi từng biết.
Nó lao ra từ bụi cỏ một cách thô bạo. Nếu có ai đó đứng trong đám cỏ cao ấy để điều khiển nó, hẳn họ đã bị hàng nghìn con bọ ve (ticks) tấn công, nhưng ánh sáng đó đi xuyên qua cỏ mà không hề bị cản trở, cũng không để lại bất kỳ vệt sáng hay tia laser nào phía sau. Nó thực sự tồn tại, rực sáng và đặc đặc một cách rợn người.
Sự sụp đổ của logic
Sự kinh hoàng trào dâng. Tôi không cảm thấy tò mò, tôi cảm thấy một nỗi sợ nguyên thủy. Tôi mới chỉ chạy được vài dặm, nhưng ngay lập tức quay đầu và dốc toàn lực chạy về nhà. Tôi không dám ngoái đầu nhìn lại, cũng chẳng dám lấy điện thoại ra chụp ảnh. Mọi giác quan của tôi lúc đó đều gào thét rằng: Thứ này không thuộc về thế giới này.
Tôi đã tự kiểm tra lại mọi khả năng: Tôi không hề ảo giác, tôi không kiệt sức, tôi có đủ nước, thức ăn và hoàn toàn tỉnh táo. Dù thị lực của tôi không phải là tốt nhất, nhưng tôi đã đeo kính và mọi chi tiết của cái bóng sáng rực ấy vẫn hằn sâu vào tâm trí tôi đến tận bây giờ. Mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn thấy nó – cái khối cầu trắng lóa đang nhảy nhót trên con đường vắng, chờ đợi kẻ xấu số tiếp theo.
Liệu có ai đó đã thấy thứ tương tự? Hay tôi là kẻ duy nhất bị chọn để chứng kiến sự hiện diện của hư vô?
Thực thể ánh sáng này có kích thước bao nhiêu?
Theo lời kể của nhân chứng Useful_Cycle_1387, khối cầu ánh sáng có kích thước tương đương một quả bóng mềm (softball), quá lớn để có thể là bụi hoặc côn trùng.
Hiện tượng này xảy ra ở đâu?
Sự việc diễn ra trên một con đường chạy bộ biệt lập thuộc một vùng ngoại ô Midwest, nơi có nhiều hồ nước và rừng rậm bao quanh.
Tại sao nhân chứng chắc chắn đây không phải là ánh sáng nhân tạo?
Nhân chứng, vốn là một nhà khoa học, khẳng định thực thể này có độ đặc (density) vật lý, nó nhảy nhót như một vật thể có khối lượng thay vì tán xạ như ánh sáng từ đèn pin hay laser.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - Useful_Cycle_1387



