Khám phá bí ẩn về thực thể mang hình hài thiên thần đã ám ảnh một cô gái từ cơn bạo bệnh năm 2 tuổi cho đến ngày định mệnh tại phòng y tế trường học.

Tôi sinh ra dưới một ngôi sao xấu, hay đúng hơn, hơi thở đầu tiên của tôi đã bị vấy bẩn bởi sự chối bỏ của số phận. Người ta nói rằng, sự không cam lòng khi mang thai của mẹ tôi đã truyền thẳng vào huyết quản đứa trẻ, biến tôi thành một sinh linh yếu ớt, không thiết tha gì việc tồn tại. Tôi đã sống trong bệnh tật, đang sống trong bệnh tật và chắc chắn sẽ chết trong bệnh tật. Đó không phải là một lời than vãn, đó là một sự thật hiển nhiên về cách tôi được tạo ra.
Cơn bão trong cơ thể và vị khách không mời
Ký ức đầu tiên của tôi không phải là hương vị của kẹo ngọt, mà là tấm màn xám xịt của vi khuẩn E. Coli. Tất cả bắt đầu từ một sai lầm chết người khi mẹ tôi bắt đứa trẻ 2 tuổi là tôi ăn một chiếc bánh hamburger chỉ có giá 1 đô la. Các bác sĩ mô tả rằng có một "cơn lốc xoáy bên trong đang phá hủy mọi thứ trên đường đi của nó".
Khi tôi nằm lịm đi trên chiếc giường đặt sát cửa sổ, áp mặt vào khung gỗ lạnh lẽo để xoa dịu cơn đau, bóng tối bắt đầu thì thầm. Trong cái lạnh lẽo của đêm đen, giữa những tiếng bước chân của hàng xóm vọng lại từ góc phố, tôi nghe thấy tên mình. Một giọng nói dịu dàng đến rợn người, gọi đúng cái tên thân mật mà chỉ người trong gia đình mới biết.
Tôi mở mắt. Một hình hài rực rỡ hơn cả ánh đèn đường phía sau đang đứng đó. "Đi với ta nào," thực thể ấy nói. Đó là một người không rõ nam hay nữ, với mái tóc dài, óng ả và nhẹ bẫng như tơ, đôi mắt màu mật ong tỏa sáng trong đêm tối. Bàn tay nhợt nhạt của họ chạm vào kính cửa sổ, cố gắng cạy mở nó ra. "Đã đến lúc rồi," họ mỉm cười, một nụ cười vừa thánh thiện vừa mang hơi thở của hư vô.
Tôi đã hét lên bằng tất cả tàn lực của một đứa trẻ sắp chết. Thực thể biến mất. Mẹ tôi lao vào phòng, và bà chỉ coi đó là một "cơn ác mộng dễ chịu" (pleasant night terror). Nhưng tôi biết, đó không phải là mơ. Đó là một lời hẹn ước bị trì hoãn.
Lời nói dối vô hại và sự trùng hợp kinh hoàng
Nhiều năm trôi qua, tôi sống sót qua MRSA, sốt cỏ khô, và vô số căn bệnh mãn tính khác. Tôi trở thành một người chị cả gương mẫu, một sinh viên đại học luôn giữ khoảng cách với thế giới. Để che đậy sự cô độc, tôi đã tạo ra một "bạn trai hờ" tên là Sebastian – một kẻ nát rượu với đôi mắt ti hí và làn da xanh xao.
Nhưng khi bạn bè gặng hỏi về ngoại hình của anh ta, trong một khoảnh khắc bối rối, tôi đã thêu dệt nên một hình mẫu xa lạ: "Anh ấy tóc vàng, cao ráo và rất đẹp trai. Thực sự rất đẹp trai." Tôi đã mô tả Sebastian dựa trên hình ảnh của một người mẫu quảng cáo Calvin Klein mà tôi từng thấy, hoặc có lẽ... từ một ký ức sâu thẳm mà tôi đã cố quên đi.
Mọi thứ bắt đầu sụp đổ vào ngày thứ ba của học kỳ mới. Sau cái chết của bà ngoại và những đêm không ngủ, tôi ngất xỉu ngay trong lớp học sau khi ăn 3 chiếc bánh burrito và uống nửa lít Coca. Khi tỉnh lại trong phòng y tế, tôi thấy mình đang áp mặt vào bức tường lạnh lẽo, hệt như cái đêm năm 2 tuổi ấy.
Hồi kết: Khi thiên thần gõ cửa
Một tiếng gõ cửa vang lên. Cô y tá trưởng mỉm cười: "Ồ, cậu ấy đến rồi! Tôi cứ tưởng cậu ấy sẽ không trả lời máy chứ."
Tôi nằm im, không thể cử động. Và rồi, ngược sáng với ánh mặt trời rực rỡ sau lưng, một người lạ mặt bước vào. Cao ráo, mái tóc vàng dài óng ả, đôi mắt màu mật ong xoáy sâu vào tâm hồn tôi. Trên tay anh ta là chiếc điện thoại và ba lô của tôi.
"Bạn trai em đến rồi đây," cô y tá reo lên.
Tôi nhìn trân trân vào gương mặt ấy – gương mặt của "thiên thần" bên cửa sổ năm nào. Không phải Sebastian nát rượu, không phải một người mẫu quảng cáo. Đó là thực thể đã chờ đợi tôi suốt hơn 20 năm. Hóa ra, tôi không hề trốn thoát. Tôi chỉ đang trong thời gian chờ đợi để thực hiện bản hợp đồng đã ký kết bằng một tiếng gọi tên từ thuở ấu thơ.
Đã đến lúc rồi.
Tại sao nhân vật chính lại nhìn thấy "thiên thần" từ lúc 2 tuổi?
Thực thể này xuất hiện khi nhân vật chính đang cận kề cái chết do nhiễm khuẩn E. Coli nặng. Đây có thể là một hình tử thần hoặc một thực thể tâm linh đến để "thu thập" linh hồn nhưng bị tiếng thét của cô làm gián đoạn.
Sebastian thực sự là ai?
Sebastian là một người bạn trai có thật nhưng kém sắc và nghiện rượu. Tuy nhiên, người xuất hiện ở cuối truyện không phải Sebastian đó, mà là thực thể đã lấy hình dáng theo lời mô tả dối trá của nhân vật chính để tiếp cận cô.
Cái kết của câu chuyện có ý nghĩa gì?
Cái kết ám chỉ rằng nhân vật chính không thể thoát khỏi định mệnh của mình. Thực thể "thiên thần" đã quay lại để hoàn thành lời mời "Đi với ta" từ nhiều năm trước, ngay khi cô một lần nữa rơi vào trạng thái yếu ớt (ngất xỉu).
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - The Angel in My Window



