Một nhà khoa học địa chất khám phá ra khả năng du hành bằng tâm trí đầy ám ảnh. Ranh giới giữa thực tại và hư ảo mong manh như một sợi dây.

Cánh Cửa Khép Lại Và Khoảng Không Mở Ra
Tôi đã dành cả thanh xuân để kiếm tìm Thượng Đế trong những dòng kinh thánh và rồi lại cố gắng phủ nhận Người bằng những con số khô khốc của Earth Sciences. Sinh ra trong một gia đình tôn giáo khắc nghiệt, tôi từng quỳ gối cầu xin một dấu hiệu, một phép màu, nhưng bầu trời vẫn im lìm như nấm mồ đá. Tuyệt vọng, tôi rũ bỏ tất cả: gia đình, bạn bè, và cả đức tin để lao vào thế giới của Geochronology (Địa niên học). Tôi nghĩ rằng thời gian là một hằng số vĩnh cửu, một thước đo tuyệt đối của thực tại. Nhưng tôi đã lầm. Càng đào sâu vào những tầng địa chất, tôi càng nhận ra thời gian chỉ là một ảo ảnh mong manh, và những giáo điều khoa học chính thống bắt đầu rạn nứt dưới chân tôi như những mảng kiến tạo lỗi thời.
Đêm đó, bóng tối bao trùm căn phòng. Một sự im lặng rợn người bao vây lấy tôi, thứ im lặng mà bạn có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản. Tôi không còn là một Tiến sĩ, một Post-doc đầy kiêu hãnh; tôi chỉ là một linh hồn đang run rẩy vì lo âu cho một người mà tôi yêu thương. Đã hai ngày, anh ấy bặt vô âm tín. Trong khoảnh khắc cận kề sự điên rồ, tôi đã làm một việc mà trước đây tôi sẽ coi là mê tín dị đoan: Tôi đóng chặt cửa, nhốt mình trong bóng tối và bắt đầu thiền định.
Sợi Dây Dẫn Lối Vào Hư Vô
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh của anh, ghi tạc từng nếp nhăn, từng sợi tóc vào đại não. Khi đôi mắt nhắm lại, tôi hình dung ra một sợi cáp dài vô tận đâm xuyên qua màn đêm, kết nối tâm trí tôi với anh, bất kể anh đang ở xó xỉnh nào trên trái đất này. Và rồi... thực tại tan biến.
Đột nhiên, tôi không còn ở trong căn phòng của mình nữa. Tôi thấy mình đang lơ lửng, quan sát anh từ một góc độ không thể giải thích. Tôi thấy anh đang ngồi trên một chiếc ghế. Tôi cảm nhận được cái lạnh của căn phòng đó, cảm nhận được sự mệt mỏi đè nặng lên vai anh. Tôi nhìn thấy rõ mồn một hình dáng và chất liệu của chiếc ghế gỗ thô ráp, thấy vị trí đôi tay anh đặt trên đầu gối. Một cảm giác tê rần kỳ lạ (tingling feeling) chạy dọc khắp làn da tôi, như thể hàng ngàn mũi kim điện đang đâm vào từng lỗ chân lông.
Khi tôi bừng tỉnh, mồ hôi đầm đìa, điện thoại rung lên. Là anh. Từng chi tiết anh kể qua đầu dây bên kia khớp chính xác đến mức kinh hoàng với những gì tôi vừa "nhìn" thấy. Tôi thực sự không thể biết những điều đó bằng bất kỳ phương tiện vật lý nào. Thế giới quan của một nhà khoa học trong tôi đổ sụp hoàn toàn.
Những Tiếng Thì Thầm Từ Dự Án Stargate
Kể từ ngày đó, tôi không còn là người phụ nữ của những mẫu đá và niên đại cổ xưa. Tôi lao vào bóng tối của những ngành khoa học bị ruồng rẫy (fringe sciences). Tôi ngấu nghiến những trang sách của Ingo Swann, Joe McMoneagle và lục tìm những tài liệu giải mật về Stargate Project của CIA. Tôi bắt đầu rèn luyện khả năng Remote Viewing (Viễn thám) với một kỷ luật thép của một nhà khoa học, cố gắng đo đạc những thứ không thể đo đạc, định hình những thứ vốn vô hình.
Tôi nhận ra rằng, phép màu thực chất chỉ là những hiện tượng khoa học mà chúng ta chưa đủ tầm vóc để thấu hiểu. Tôi không còn đơn độc trong phòng thí nghiệm nữa, nhưng tôi đơn độc giữa thế giới loài người — những kẻ vẫn đang ngủ quên trong cái kén của thực tại vật chất. Tôi đang tìm kiếm những người giống như mình, những linh hồn đã từng chạm tay vào sợi dây vô hình đó.
Liệu đó là một món quà, hay là một lời nguyền khi tâm trí bạn có thể lang thang khắp thế gian trong khi cơ thể vẫn bị giam cầm trong bốn bức tường lạnh lẽo? Câu trả lời vẫn còn nằm đâu đó trong những tầng không gian mà tôi đang cố gắng chinh phục.
Khả năng viễn thám (Remote Viewing) là gì dưới góc nhìn của Iamisslilith?
Đó là khả năng sử dụng tâm trí để quan sát các địa điểm, sự vật hoặc con người ở khoảng cách xa mà không cần các giác quan vật lý, được cô thực hành dựa trên các tài liệu từ dự án Stargate.Tại sao một Tiến sĩ Địa chất lại tin vào hiện tượng siêu nhiên?
Vì cô đã trải qua một sự kiện thực tế không thể giải thích bằng khoa học chính thống: nhìn thấy chính xác vị trí và cảm xúc của một người thân dù ở cách xa, sau đó được xác nhận qua điện thoại.Dự án Stargate được nhắc đến trong câu chuyện có thật không?
Có, đây là một đơn vị quân đội bí mật được thành lập năm 1978 tại Fort Meade, Maryland, bởi DIA và SRI để nghiên cứu tiềm năng của các hiện tượng tâm linh trong các ứng dụng quân sự và tình báo.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal



