Sau tai nạn kinh hoàng, Ben - sinh viên thú y 21 tuổi - nhận ra thế giới quanh mình tan chảy thành những dải màu sắc và những thực thể đáng sợ rình rập.
Bản giao hưởng của sự hỗn loạn
Mỗi khi tôi vuốt ngón tay cái qua màn hình điện thoại, một vệt ánh sáng xanh lơ kéo dài theo sau, tan chảy chậm chạp như một bức tranh màu nước bị dính nước. Nó lơ lửng giữa tôi và thực tại cho đến khi bộ não già cỗi này kịp bắt nhịp với đôi mắt. Tôi đã cố gắng làm quen với nó, nhưng giờ đây, cảm giác buồn nôn lại bắt đầu trỗi dậy, cào xé tâm can.
Tôi là Ben, một sinh viên thú y 21 tuổi, người từng tin vào những thứ có thể chạm vào, cắt mở và giải phẫu. Nhưng một tuần trước, phương châm "nếu không thấy thì không có thật" của tôi đã bị nghiền nát. Tôi đang trốn dưới tấm chăn, mồ hôi đầm đìa khiến chiếc áo sơ mi dính bết vào da thịt. Cửa đã khóa, cửa sổ đã đóng, nhưng sự an toàn chỉ là một ảo giác rẻ tiền.
Mọi chuyện bắt đầu từ sáu tháng trước, tại một cơ sở chăn nuôi ngựa nằm ở ngoại ô thành phố. Một con ngựa đực bị kích động đã đá văng dầm đỡ bằng gỗ mục nát. Nó rơi xuống như một lưỡi dao máy chém, găm thẳng vào thái dương tôi. Khi tỉnh dậy sau hai tuần hôn mê và một ca phẫu thuật mở hộp sọ khẩn cấp, thế giới của tôi đã vĩnh viễn thay đổi.
Thế giới trong một tệp tin bị lỗi
Bác sĩ nói rằng kết nối giữa mắt và bộ phận xử lý cảm giác trong não tôi đã bị "đấu nối sai". Ông ấy ví nó như một chiếc card đồ họa (GPU) bị ép xung cho đến khi nóng chảy. Kết quả là, mọi âm thanh và chuyển động đều để lại những "vệt dư ảnh" rực rỡ và nhầy nhụa.
Khi Katie - bạn gái tôi - nói, lời nói của cô ấy tạo ra một vầng hào quang vàng và xanh lá rực rỡ quanh đôi môi. Khi con mèo của tôi vẫy đuôi, tôi thấy hàng chục chiếc đuôi chồng lấp lên nhau như một bộ bài tây bị xòe ra. Tôi sống trong một thực tại bị hỏng (corrupted file), nơi việc rót một ly nước cũng là một thử thách kéo dài cả tuần trời.
Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất. Điều tồi tệ nhất là khi tôi phát hiện ra có những thứ không để lại vệt màu.
Bóng ma trong kẽ hở của thực tại
Một tuần trước, khi đang đi đổ rác, tôi thấy nó. Một hình hài nhỏ bé, co quắp bên cạnh thùng rác chung. Ban đầu tôi tưởng đó là một đứa trẻ vô gia cư, nhưng tỷ lệ cơ thể hoàn toàn sai lệch. Xương sống nó cong vẹo ở một góc độ phi tự nhiên. Điều kinh khủng nhất? Trong một thế giới mà mọi sự chuyển động đều rỉ màu, sinh vật này lại hiện lên sắc nét, đặc quánh và tĩnh lặng. Nó không để lại dư ảnh.
Hai ngày sau, khi đang đi bộ cùng Katie gần một bức tường gạch cũ, tôi lại thấy một "đứa trẻ" khác. Nó ngồi xổm, làn da đỏ rực, trần trụi và không có tóc. Da nó căng bóng đến mức như sắp rách toạc ra khỏi xương. Katie không thấy gì cả. Cô ấy chỉ thấy một bức tường trống không với cỏ dại.
Tôi đã cố vẽ lại nó. Từng đường cong của cột sống, từng thớ thịt bọc lấy xương. Và rồi, tại khuôn viên đại học, dưới gốc cây sồi già, tôi đã nhìn thấy chân tướng của chúng ở khoảng cách gần nhất:
- Hộp sọ: Kéo dài như một con ngựa, nhưng vùng xương quanh mắt bị vặn xoắn.
- Làn da: Đỏ rực và thối rữa như một xác chết đang phân hủy, sũng nước và bóng dầu.
- Lưng: Mọc ra những khối u thịt, những ống dẫn đầy tĩnh mạch đập phập phồng, rỉ ra thứ dịch màu nâu bóng loáng dưới ánh mặt trời.
- Đôi mắt: Hai quả cầu trắng dã, chằng chịt tia máu, lồi ra và không có mí mắt, trông giống như hai quả trứng ốp la đang chảy nước.
Khi tôi nhìn nó, sinh vật ấy đã quay đầu lại. Nó nhìn thẳng vào tôi qua đôi mắt kinh tởm đó, miệng nở một nụ cười kỳ dị, và bàn tay xương xẩu của nó... vẫy chào tôi.
Lời cảnh báo từ bóng tối
Sáng nay, khi tôi kéo rèm cửa căn hộ của mình, tôi đã thét đến rách cả cổ họng. Có hàng chục đứa trẻ như thế đang bám lấy ban công, áp những khuôn mặt biến dạng vào lớp kính. Những ngón tay dài dại của chúng ấn vào cửa sổ. Chúng đang cười.
Chúng tồn tại ở một mặt phẳng thực tại mà người bình thường không thể chạm tới. Nhưng vì bộ não của tôi bị hỏng, tôi đã vô tình mở được cánh cửa nhìn vào "phòng chứa đồ" của vũ trụ này. Và giờ chúng biết tôi có thể thấy chúng.
Hãy coi đây là một lời cảnh báo: Nếu tầm nhìn của bạn đột nhiên "rỉ màu" dù chỉ trong một phần nghìn giây, và bạn thấy một hình hài không thuộc về thế giới này...
Đừng nhìn lại. Hãy quay đi ngay lập tức.
Bởi vì một khi chúng biết bạn có thể thấy chúng... chúng sẽ không bao giờ ngừng dõi theo bạn.
Tại sao Ben lại nhìn thấy những sinh vật này trong khi người khác thì không?
Do tai nạn chấn thương sọ não, các dây thần kinh cảm giác của Ben bị "đấu nối sai", cho phép anh nhìn thấy những thực thể tồn tại ở tần số hoặc chiều không gian mà mắt người bình thường bỏ qua.Những đứa trẻ biến dạng đó là gì?
Chúng là những sinh vật có đặc điểm sinh học phi lý (đầu ngựa, da thối rữa, u thịt trên lưng) và dường như tồn tại tách biệt khỏi các quy luật vật lý thông thường của thế giới chúng ta.Tại sao những sinh vật này không để lại vệt màu như những vật thể khác?
Vì chúng không thực sự "di chuyển" trong thực tại của chúng ta. Sự hiện diện của chúng là một dạng xâm lấn trực tiếp, khiến bộ não lỗi của Ben không thể áp dụng cơ chế "rỉ màu" lên chúng.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
