Một tiếng thì thầm rợn người trong đại não, những mệnh lệnh điên rồ và sự tan rã của một linh hồn. Kukul_Art đang dần trở thành con rối của quỷ dữ.

Khởi đầu của tiếng thì thầm
Mọi chuyện bắt đầu vào khoảng hai tháng trước, khi vầng trăng đã khuyết đi hai lần kể từ ngày sự tỉnh táo của tôi bắt đầu rạn nứt. Nó không đến như một tiếng sét, mà là một cơn ngứa ngáy quái lạ ở tận sâu sau gáy. Một thứ gì đó không thuộc về bộ não của tôi, một ý niệm ngoại lai, một mệnh lệnh cưỡng bách không thể xua tan.
“Ném bàn chải đánh răng của mày vào bồn cầu.”
Đừng hỏi tôi tại sao. Có lẽ do tôi chưa rửa tay đủ sạch? Hay có lẽ một thế lực siêu nhiên nào đó đã chọn tôi làm trò tiêu khiển? Tôi không biết. Ban đầu, tôi kháng cự. Tôi đẩy lùi ý nghĩ đó suốt nhiều ngày, tự huyễn hoặc mình rằng đó chỉ là một cơn bốc đồng thoáng qua. Nhưng không, nó bám rễ, nó lớn dần, lấp đầy tâm trí tôi bằng những hình ảnh, những xúc cảm rờn rợn rằng việc duy nhất tôi cần làm để được giải thoát là thực hiện cái mệnh lệnh lố bịch đó.
Và rồi tôi đã làm. Một buổi sáng, tôi cầm lấy chiếc bàn chải và thả nó vào dòng nước lạnh lẽo. Hiệu ứng xảy ra tức thì. Một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng, tâm trí tôi sáng bừng, làn da căng tràn sức sống và thị giác trở nên sắc sảo một cách lạ kỳ. Như thể tôi vừa hoàn thành một thiên mệnh cao cả.
Vết dầu loang của sự điên rồ
Nhưng sự bình yên đó chỉ kéo dài hai tuần, trước khi một mệnh lệnh mới trồi lên từ vực thẳm:
“Hãy làm đổ cà phê tại nơi làm việc.”
Lần này, cơ thể tôi rệu rã như vừa bị một chiếc xe tải nghiền nát. Trong gương, một kẻ xa lạ nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt trũng sâu, quầng thâm và làn da xám xịt như tro tàn. Tại khu bếp chung của văn phòng, Bill – gã đồng nghiệp với chòm râu dê quen thuộc – nhìn tôi đầy lo lắng: “Này anh bạn, nhìn cậu tệ thật đấy.”
Tôi chỉ biết cười gượng, tay run rẩy xoay ngược chiếc cốc 180 độ. Cà phê đen loang lổ trên sàn gạch. Và một lần nữa, cảm giác cực lạc lại bùng nổ, nhấn chìm mọi đau đớn thể xác.
Chín ngày sau, tiếng thì thầm lại vang lên, lạnh lùng và tàn nhẫn hơn: “Hãy nói với Beth rằng mày ghét cô ấy.”
Tôi không thể đối diện trực tiếp với cô ấy. Tôi rút điện thoại, bấm số của Beth theo bản năng. Khi giọng nói lo lắng của cô ấy vang lên, tôi cắt ngang bằng một lời tuyên bố khô khốc: “Tôi ghét cô.” Mặc kệ tiếng nấc nghẹn từ đầu dây bên kia, tôi cúp máy. Sự thỏa mãn lại lấp đầy hư vô trong tôi.
Hành trình vào bóng tối
Mọi thứ dần tuột khỏi tầm kiểm soát. Khi tôi quay lại văn phòng, Bill lại xuất hiện tại bàn làm việc của tôi. Sự lo lắng trong mắt anh ta giờ đã chuyển thành sự kinh hãi. Và rồi, mệnh lệnh cuối cùng mà tôi còn đủ tỉnh táo để ghi nhớ xuất hiện:
“Hãy bám theo Bill về nhà.”
Tôi đã cố chống lại. Tôi đứng chôn chân trong bãi đỗ xe, nhìn chiếc Range Rover màu cam của Bill lăn bánh. Nhưng đôi chân tôi không nghe lời. Tôi lao vào xe, bám theo anh ta qua những con phố: rẽ trái vào phố Maple, rồi Fredrick’s, vòng qua đại lộ Margaret, và quay lại Maple.
Khi Bill dừng xe và bước xuống, khuôn mặt anh ta vặn vẹo vì giận dữ: “MÀY ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ? MÀY THEO DÕI TAO À?”
Trong cơn mê sảng, tôi thốt lên: “Đưa tôi về nhà anh đi, chỉ cần thế thôi.”
Sự ghê tởm hiện rõ trên mặt Bill: “Mày sẽ không được lại gần gia đình tao đâu, đồ nghiện ngập!”
Với chút sức tàn cuối cùng, tôi vung thanh sắt cạy lốp. Một tiếng "cốp" khô khốc vang lên. Bill đổ gục. Tôi kéo cái xác không rõ còn sống hay đã chết vào ghế phụ, lái xe đến tận hiên nhà anh ta rồi bỏ chạy trong cơn hoảng loạn. Tôi chạy trốn khỏi người vợ và những đứa trẻ đang ở bên trong cánh cửa đó, chạy trốn khỏi cuộc đời mình.
Hồi kết không lối thoát
Bây giờ, tôi là kẻ bị săn đuổi. Cha mẹ, đồng nghiệp, và cả Beth... tất cả đang tìm tôi qua những cuộc gọi nhỡ trên chiếc điện thoại đã bị vứt bỏ. Đã có thêm 4 mệnh lệnh nữa được thực hiện kể từ đêm kinh hoàng đó. Mỗi cái sau lại tàn bạo hơn cái trước. Tôi không còn nhận ra mình trong gương; tôi không chắc mình còn là con người nữa.
Tôi viết những dòng này không phải vì muốn thú tội, mà vì NÓ ra lệnh cho tôi phải viết. Một cái móng tay vô hình đang cào xé sau gáy tôi, thì thầm về nhiệm vụ tiếp theo. Nó rất tệ. Nó kinh khủng hơn tất cả những gì bạn có thể tưởng tượng.
Làm ơn, ai đó hãy ngăn tôi lại... nhưng tôi biết, tôi sẽ không bao giờ dừng lại được.
Thực thể nào đang thao túng Kukul_Art?
Không có định danh cụ thể, nhưng nó hoạt động như một ký sinh trùng tâm linh, ban thưởng bằng dopamine (khoái cảm) khi vật chủ thực hiện các hành vi gây hại hoặc tự hủy hoại.Bill có còn sống sau vụ tấn công không?
Trong lời kể, Kukul_Art không chắc chắn về tình trạng của Bill, chỉ biết rằng anh ta đã dùng thanh sắt cạy lốp tấn công mạnh vào đầu và để mặc Bill ở hiên nhà.Tại sao các mệnh lệnh lại ngày càng nghiêm trọng?
Đây là cơ chế "leo thang ngưỡng" của thực thể thao túng, bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt để phá vỡ sự kháng cự, sau đó tiến tới những hành vi tội ác để chiếm hữu hoàn toàn vật chủ.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Kukul_Art
|


