Khám phá bí ẩn kinh hoàng về căn bệnh "Good Friday Lung" tại South Dakota, nơi người chết phải được bọc màng co để ngăn chặn sự trỗi dậy của bóng tối.

Ký ức đầu đời của tôi không thơm mùi sữa mẹ, mà ám ảnh bởi mùi nhựa cháy và tiếng vù vù của máy sấy tóc. Trong căn phòng u tối đó, một người đàn ông nằm im lìm trên chiếc bàn đá lạnh lẽo, bao bọc bởi những lớp nilon dày đặc. Khi đó, tôi chưa hiểu "chết" là gì, tôi chỉ thấy mẹ tôi run rẩy ôm chặt tôi vào lòng, trong khi những đứa trẻ khác trong thị trấn đang cầm máy sấy để làm săn lớp màng co quanh thi thể. Đó là nghi lễ tiễn đưa của chúng tôi – những cư dân ven sông Runalong.
Bóng ma từ lòng đất South Dakota
Sau nhiều năm bị "trục xuất" khỏi quê hương dưới danh nghĩa đi học, tôi trở lại vùng nông thôn hẻo lánh thuộc South Dakota, nơi có cộng đồng 550 người sống tách biệt với thế giới hiện đại. Tại đây, những con đường nhựa từ thập niên 70 đã nát vụn, và sóng điện thoại là một thứ xa xỉ phẩm. Tôi trở về để tìm hiểu về một nghi thức mà giới nhân học chưa từng ghi nhận: Bọc màng co cho người chết.
Mục sư Oswald, một người đàn ông ngoài 40 tuổi với vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng ánh mắt luôn ẩn chứa sự đề phòng, đón tôi tại nhà thờ cổ. Ông nói về một thực thể mà dân làng gọi là "Good Friday Lung" (Phổi Thứ Sáu Tốt Lành). Đây không phải là một căn bệnh thông thường. Theo hồ sơ giáo phận, vào đầu thế kỷ 20, một đám mây đen đã thoát ra từ các thi thể hỏa táng, quét sạch một nửa dân số vùng này.
"Khi thi thể bắt đầu phân hủy từ 3 đến 5 ngày, một loại khói đen đặc quánh như mực sẽ thoát ra," Oswald thì thầm, tay siết chặt chiếc cưa xương – một dụng cụ mà ông gọi là "biện pháp an toàn". "Nếu không bị giam giữ trong lớp màng co, nó sẽ tìm vật chủ mới. Và trẻ em là những kẻ dễ tổn thương nhất."
Nghi lễ lúc nửa đêm và sai lầm của loài chim
Đêm đó, tôi chứng kiến đám tang của lão Harland. Không khí đặc quánh sự sợ hãi. Khoảng 12 đứa trẻ đứng quanh bàn thờ, tay cầm máy sấy tóc, tập trung cao độ để tạo ra một lớp chân không tuyệt đối quanh cái xác trần truồng. Khi lớp nhựa chuyển sang màu đen kịt, báo hiệu "thứ đó" đã thoát ra khỏi phổi nhưng bị mắc kẹt lại, cả căn phòng mới dám thở phào.
Nhưng thảm kịch xảy ra khi những "người lái đò" (cách gọi những người khiêng xác) dừng lại hút thuốc giữa nghĩa trang. Một con quạ đen, bị thu hút bởi lớp nilon bóng loáng, đã mổ một lỗ thủng nhỏ vào lớp màng co. Khói đen thoát ra. Nó không tan vào không khí, nó di chuyển có ý thức, luồn lách qua những kẽ đá và biến mất vào lòng đất.
Cơn ác mộng bắt đầu. Lão Harland không muốn ra đi. Lão cần một cơ thể mới. Tiếng súng nổ vang giữa cánh đồng lúa mì, hòa cùng tiếng gào thét không phải của con người. Trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, tôi bị một thực thể với cấu trúc cơ thể vặn vẹo như hình chữ "b" tấn công. Nó không chạy, nó lao đi với tốc độ của một cơn gió độc. Một cú vặn, một tiếng "rắc" khô khốc, và chân phải của tôi lìa khỏi đầu gối.
Hồi kết: Sự cộng sinh rùng rợn
Tôi tỉnh dậy trong vòng tay của Chú Gerry – người mà theo hồ sơ đã chết vào mùa đông năm 2016. Nhưng Gerry đang đứng đó, nửa trong suốt, nửa đặc quánh bóng tối. "Ta sẽ giúp cháu, chỉ lần này thôi," Gerry thì thầm.
Sáng hôm sau, tôi thấy mình có một chiếc chân mới. Nó không có sẹo, không có dấu vết phẫu thuật, nhưng màu da đậm hơn và dài hơn chân trái của tôi một chút. Đó là chân của người khác, được "ghép" vào bằng một loại quyền năng đen tối mà khoa học phải cúi đầu.
Giờ đây, mỗi khi nhìn vào chiếc chân lạ lẫm đó, tôi biết rằng linh hồn của Chú Gerry, hoặc một phần của lão Harland, đang sống ký sinh trong tôi. Nếu bạn có dịp đi qua vùng sông Runalong, South Dakota, và thấy một người đàn ông đi khập khiễng đang nhìn chằm chằm vào những cuộn màng co, thì đó chính là tôi. Di chúc của tôi chỉ vỏn vẹn một dòng: Hãy bọc tôi thật chặt, đừng để bất cứ kẽ hở nào cho hư vô thoát ra.
FAQ: "Good Friday Lung" có thật sự là bệnh phổi không?
Không, theo lời nhân chứng, đây là một dạng ký sinh tâm linh hoặc thực thể không xác định thoát ra từ thi thể sau 3-5 ngày phân hủy, có khả năng chiếm hữu cơ thể người sống.
FAQ: Tại sao trẻ em lại phải tham gia nghi lễ màng co?
Trẻ em có độ nhạy cảm cao với thực thể này. Sự hiện diện của chúng giúp cộng đồng phát hiện ngay lập tức nếu lớp màng co bị rò rỉ, đồng thời là cách để "giám sát" mức độ lây nhiễm trong thị trấn.
FAQ: Tại sao không hỏa táng hoặc dùng acid để tiêu hủy xác chết?
Hỏa táng chỉ khiến thực thể phát tán nhanh hơn vào không khí dưới dạng khói đen. Việc sử dụng acid công nghiệp quá tốn kém và không khả thi đối với một cộng đồng nhỏ chỉ 550 người.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - We shrink-wrap our dead



