Khám phá bí ẩn kinh hoàng tại làng Lục Hòa, Sơn Tây về 6 đứa trẻ mất tích và những thực thể tà ác trú ngụ dưới tàn tích của 6 tòa tháp cổ xưa.
Bóng Ma Dưới Lòng Làng Lục Hòa
Người ta vẫn thường gọi đó là "Tuần lễ của sự điên rồ". Khi ấy, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ lớp 5 ngây ngô tại một ngôi trường làng hẻo lánh ở ngoại ô Bình Dao (Pingyao), tỉnh Sơn Tây. Ngôi trường ấy giờ đã là một nhà máy chế biến hồng khô, nhưng trong ký ức của tôi, nó vẫn hiện lên với sân chơi bê tông nứt nẻ và cây liễu già chứng kiến những trò trốn tìm vụng dại.
Ngôi làng của tôi tên là Lục Hòa (Liuhe), nghĩa là Sáu Dòng Nước. Nhưng các bậc cao niên vẫn thì thầm về cái tên cũ: Lục Giác (Liujiao). Tương truyền, xưa kia có sáu tòa tháp trấn giữ sáu góc làng, cùng bốn ngôi đền án ngữ bốn phương trời. Tất cả đã bị san phẳng trong những biến động của lịch sử trước khi tôi chào đời. Lịch sử ở những nơi như thế này thường chồng chất lên nhau thành tầng tầng lớp lớp, cho đến khi ranh giới giữa thực và ảo trở nên mờ mịt như làn sương buổi sớm trên cánh đồng.
Nhóm chúng tôi có bảy đứa. Wangou là kẻ cầm đầu, luôn đầy rẫy những mưu đồ quái gở. Kangzhuang là cái bóng của cậu ta, to xác nhưng trung thành. Baozi là "bộ não" của nhóm. Còn lại là Tie Dan, Mao Mao, Xiao Wu và tôi. Vào cái tuần lễ tốt nghiệp định mệnh năm ấy, chúng tôi khao khát để lại một dấu ấn, một điều gì đó "thực sự lớn lao" trước khi rời xa ngôi làng này mãi mãi.
Cánh Cửa Dẫn Vào Hư Vô
Mọi chuyện bắt đầu vào một ngày thứ Ba oi ả, khi bụi mịt mù trong không khí và hơi đất khô bốc lên nồng nặc. Wangou nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ranh mãnh và hạ thấp giọng: "Các cậu có biết về Sáu Tòa Tháp không? Ông nội tớ nói, dù phần nổi đã mất, nhưng bên dưới vẫn còn những hầm ngục, những đường hầm cổ xưa. Nền móng của chúng vẫn nằm đó, đợi kẻ tìm ra."
Manh mối dẫn chúng tôi đến căn nhà đổ nát của Ershazi - người đàn bà điên của làng. Bà ta sống trong một tàn tích nằm ở rìa phía Đông, nơi trước đây là tháp Đông Nam. Đó là một mụ già không rõ tuổi tác, luôn mặc chiếc áo bông bẩn thỉu ngay cả giữa mùa hè, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa với những bóng ma không hiện hữu.
Đêm đó, bảy chúng tôi lẻn vào căn nhà của Ershazi. Không khí bên trong đen đặc, một loại bóng tối nặng nề và đặc quánh mùi nấm mốc hòa lẫn với mùi mục rữa ngọt lịm. Dưới lớp rác rưởi và giẻ rách, chúng tôi tìm thấy một chiếc nắp hầm bằng gỗ mục. Khi kéo nó lên, những bậc thang đá dẫn sâu xuống lòng đất hiện ra, hút lấy ánh đèn pin yếu ớt của chúng tôi như một cái miệng khổng lồ của ác quỷ.
Chúng tôi bước xuống. Mười bước. Hai mươi bước. Ba mươi bước. Càng xuống sâu, hơi lạnh càng bủa vây và mùi hương trầm lạ lẫm bắt đầu xộc vào mũi. Ở cuối con đường hầm hẹp, một căn phòng hình tròn hiện ra. Và ở đó, chúng tôi thấy họ.
Lời Nguyền Của Con Số Bảy
Có bảy thực thể đang quỳ gối thành một vòng tròn. Họ mặc những bộ lễ phục cổ xưa, đầu cúi thấp, cơ thể đung đưa theo một nhịp điệu không giống cầu nguyện, cũng chẳng giống nhảy múa. Tiếng tụng niệm vang lên, một thứ ngôn ngữ quái dị, những âm tiết bị kéo giãn và nén lại khiến tai tôi đau nhức nhối.
Khi Wangou vô tình dẫm chân lên một phiến đá nứt, mọi âm thanh vụt tắt. Bảy cái bóng đó quay lại nhìn chúng tôi. Tôi thề với trời đất, đó là những khuôn mặt người, nhưng mọi tỷ lệ đều sai lệch. Da thịt họ xô lệch, quá lỏng lẻo hoặc quá căng cứng, và ánh mắt họ không biểu lộ sự ngạc nhiên hay giận dữ. Đó là sự nhận diện. Đó là sự đói khát.
Một bóng người trong bộ áo xám đứng dậy, miệng há to tạo ra một thứ thanh âm vô nghĩa nhưng đầy tà ý. Chúng tôi hoảng loạn tháo chạy. Tôi không nhớ mình đã vượt qua những bậc thang đó như thế nào, chỉ thấy sau lưng là tiếng sột soạt như lá khô và tiếng hét thanh mảnh của một ai đó. Khi tôi ra đến ngoài đồng ruộng và nhìn lại, căn nhà của Ershazi vẫn đứng đó im lìm. Trong khung cửa tối tăm, thực thể áo xám kia đang nhìn theo tôi và mỉm cười.
Sáng hôm sau, tôi là đứa duy nhất đến trường. Chỗ ngồi của Wangou, Kangzhuang, Baozi và ba đứa còn lại đều trống trơn. Các giáo viên lạnh lùng nói rằng gia đình họ đã đưa họ đi chuyển trường sớm trên thành phố. Nhưng khi tôi tìm đến nhà họ, mẹ của Wangou nhìn tôi bằng ánh mắt đỏ ngầu và trống rỗng: "Nó đi thăm họ hàng rồi. Đi đi!".
Sáu khoảng trống trong hàng ngũ tốt nghiệp hôm đó là minh chứng cho sự thật kinh hoàng mà không ai dám thừa nhận. Sáu đứa trẻ đã biến mất không dấu vết, không một thi thể nào được tìm thấy. Người làng chọn cách im lặng hoặc nói những lời dối trá về việc chúng bỏ trốn hay chết đuối.
Giờ đây, dù sống ở Thượng Hải hào nhoáng, tôi vẫn không thể thoát khỏi nỗi ám ảnh. Mỗi đêm vào lúc 3 giờ sáng, tôi cảm thấy một lực kéo vô hình. Vòng tròn đó cần bảy người, và sáu là không đủ. Tôi là mảnh ghép thứ bảy còn sót lại. Đôi khi trong ánh nến, tôi thấy những khuôn mặt đó, với nụ cười vặn vẹo, đang chờ đợi tôi trở về để khép lại vòng tròn của bóng tối.
Tại sao ngôi làng lại đổi tên từ Lục Giác thành Lục Hòa?
Người ta kể rằng đó là vì chuyến thăm của Từ Hi Thái Hậu, nhưng thực tế, đó có thể là nỗ lực để xóa bỏ ký ức về 6 tòa tháp và những thực thể tà ác trấn giữ 6 góc của ngôi làng.Điều gì thực sự đã xảy ra với 6 đứa trẻ mất tích?
Không có bằng chứng chính thức, nhưng người kể chuyện tin rằng họ đã bị các thực thể dưới hầm tháp chiếm xác hoặc bắt giữ để thực hiện một nghi lễ hiến tế kéo dài hàng thế kỷ.Tại sao nhân vật chính lại cảm thấy bị thôi thúc quay lại?
Vì vòng tròn trong căn hầm đá có 7 thực thể, và nhóm trẻ cũng có 7 người. Việc nhân vật chính chạy thoát đã làm phá vỡ sự cân bằng, khiến "lời nguyền" vẫn luôn tìm cách lôi kéo kẻ cuối cùng trở về.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: The Six Towers - r/nosleep

