Khám phá hồ sơ kinh hoàng về một đứa trẻ 8 tuổi phải đối mặt với thực thể giả dạng mẹ mình suốt một thập kỷ qua những tiếng thì thầm "My baby".

Có những mùi hương không chỉ gợi nhớ về ký ức, mà còn là điềm báo cho sự hiện diện của những thứ không thuộc về thế giới này. Đối với tôi, đó là mùi sung dập nát, mùi lá mục hòa quyện với hơi ẩm lạnh lẽo của mặt đường nhựa vào một chiều cuối thu năm 2016.
Sự phản bội của thời gian và cơn mưa định mệnh
Khi đó, tôi mới chỉ là một đứa trẻ 8 tuổi, non nớt và phụ thuộc đến mức quãng đường 5 phút đi bộ từ trường về nhà cũng cần có người dắt tay. Mẹ tôi luôn bảo rằng tôi sẽ có cả đời để học cách tự lập khi lớn lên. Bà đã đúng, nhưng theo cái cách cay đắng nhất mà một đứa trẻ có thể tưởng tượng được.
Chiều hôm ấy, mẹ không đến. 15 phút, rồi 30 phút trôi qua dưới bầu trời xám xịt. Những đứa trẻ khác đã biến mất sau cánh cổng trường, chỉ còn tôi đứng đó, hít hà cái không khí lạnh lẽo thấm qua lớp áo len sũng nước. Cô giáo của tôi – một người phụ nữ trẻ với mái tóc nhuộm rực rỡ và vẻ ngoài hơi lo âu – đã tiến đến. Cô nói rằng bà không bắt máy. Cô hỏi tôi có ai khác để gọi không.
"Không ạ," tôi đáp. Thế giới của tôi khi đó chỉ vỏn vẹn có tôi và mẹ. Tôi không có bạn bè, sự cô độc của một đứa trẻ hơi mập mạp đã biến tôi thành kẻ ngoài lề. "Em có thể tự đi bộ về," tôi nói, dù trong lòng run rẩy.
Cô giáo không đành lòng để tôi đi trong mưa. Cô đã lái xe đưa tôi về – một hành động mà sau này tôi mới biết là sai quy tắc, nhưng khi đó, cô là phao cứu sinh duy nhất của tôi. Cô thả tôi trước hiên nhà, vẫy tay chào khi thấy ánh đèn bên trong vẫn sáng, rồi mất hút vào màn mưa. Cô không biết rằng, cô vừa để lại một đứa trẻ 8 tuổi trước cửa hầm của quỷ dữ.
Kẻ lạ mặt bước qua ngưỡng cửa
Chuông cửa reo vang nhưng không có lời hồi đáp. Tôi run cầm cập, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim châm vào đầu ngón tay vì lạnh. Tôi đã phải dùng mẹo để lách qua cánh cửa lưới phía sau nhà – một kỹ năng tôi học lỏm được từ mẹ. Khi bước vào trong, tôi gọi: "Mẹ ơi?".
Không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ. Ngôi nhà này, nằm ở một vùng ngoại ô lao động tại Australia, vốn đã luôn mang một vẻ u ám. Ánh sáng dường như không bao giờ chạm tới được những góc tường. Tôi tự nhủ mẹ đang ngủ quên hoặc đang tắm, rồi tự mình thay quần áo, làm bài tập bảng cửu chương. Đến 5 giờ chiều, tôi gọi vào máy bàn nhưng vẫn chỉ là những tiếng tít dài vô vọng.
Đêm đó, tôi đi ngủ với cái bụng rỗng và trái tim thắt lại. Cơn mưa bên ngoài vẫn nã đạn xuống mái tôn. Và rồi, vào khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, khoảng gần nửa đêm, cánh cửa dưới nhà rít lên. Một tiếng "thịch" nặng nề va vào tường, như thể có thứ gì đó vừa ngã nhào vào bên trong.
Đó không phải bước chân của mẹ tôi. Mẹ đi nhanh và đều. Những bước chân này loạng choạng, thình thịch, nặng nề và đầy ác ý. Tôi nằm chết trân dưới lớp chăn, tưởng tượng về những gã sát nhân bước ra từ các câu chuyện Creepypasta đang thịnh hành lúc bấy giờ. Những bước chân bắt đầu leo lên cầu thang. Chúng bỏ qua phòng của mẹ. Chúng hướng thẳng về phía phòng tôi.
"My Baby" – Tiếng vang từ hư vô
Cánh cửa phòng bật mở. Trong ánh sáng lờ mờ hắt lên từ tầng dưới, một bóng hình phụ nữ hiện ra. Mái tóc bết lại vì nước mưa, dáng đứng vặn vẹo không tự nhiên. Tôi thở phào: "Mẹ ơi?".
Bà không trả lời ngay. Bà tựa vào khung cửa, đôi mắt... lạy Chúa, đôi mắt ấy sáng rực lên như mắt mèo trong bóng tối. Đồng tử giãn to đến mức nuốt chửng cả màu mắt vốn có. Bà lê bước đến cạnh giường tôi. Một cảm giác ghê tởm cuộn lên từ dạ dày – thứ linh tính mà chỉ những kẻ đứng bên bờ vực cái chết mới cảm nhận được.
Bà ngồi xuống, bàn tay lạnh ngắt và ướt sũng vuốt ve tóc tôi. Khi mắt tôi quen dần với bóng tối, tôi nhận ra phần hàm của bà hơi gồ lên bất thường, như thể đang ngậm một thứ gì đó quá khổ trong miệng.
"Baby," bà thầm thì. "My baby."
Giọng nói đó... nó giống hệt giọng mẹ tôi, nhưng lại mang âm hưởng của một bản ghi âm bị lỗi. Nó khô khốc, lặp đi lặp lại một cách máy móc, như thể một đoạn băng bị cắt và tua lại vô tận. Thực thể đó đã ngồi đó, vuốt ve khuôn mặt tôi suốt một thời gian dài trong khi tôi nhắm nghiền mắt giả vờ ngủ, cầu nguyện cho bình minh sớm đến.
Mười năm và sự thật kinh hoàng
Sáng hôm sau, mẹ tôi vẫn ở dưới nhà chuẩn bị bữa sáng. Mọi thứ trở lại bình thường. Nhưng cứ cách vài tháng, "người mẹ" ấy lại xuất hiện vào ban đêm. Có lần, bàn tay bà dính một thứ chất lỏng đặc, sẫm màu khiến tóc tôi bết lại thành từng cục khi tỉnh dậy. Máu? Hay thứ gì đó còn tồi tệ hơn?
Suốt 10 năm qua, tôi đã sống trong sự nghi hoặc tột cùng. Liệu có phải mẹ tôi luôn là "thứ đó", hay bà chỉ bị thay thế vào những đêm mưa? Giờ đây, khi tôi đã 18 tuổi và chuẩn bị chuyển ra ngoài để học đại học, thực thể ấy bắt đầu trở nên mất kiểm soát. Bà không muốn tôi đi. Bà liên tục lặp lại bằng cái giọng ghi âm đáng sợ ấy rằng tôi phải ở lại.
Bởi vì tôi là "đứa con" của bà. Hoặc có lẽ, là con mồi mà bà đã nuôi nấng suốt bấy lâu nay.
Tại sao nhân vật người mẹ lại có những biểu hiện kỳ lạ như mắt mèo và giọng nói như máy ghi âm?
Theo hồ sơ, đây là dấu hiệu điển hình của một thực thể giả dạng (Mimic hoặc Skinwalker). Việc đồng tử giãn lớn giúp chúng nhìn trong bóng tối, và giọng nói lặp lại cho thấy chúng đang học cách giao tiếp nhưng chưa thể mô phỏng hoàn toàn cảm xúc con người.
Sự việc bắt đầu chính xác từ khi nào?
Câu chuyện bắt đầu vào cuối thu năm 2016, khi nhân vật chính tròn 8 tuổi. Đây là thời điểm đánh dấu sự thay đổi vĩnh viễn trong ngôi nhà của họ sau một lần người mẹ không đến đón con đúng giờ.
Thứ chất lỏng trên tay "người mẹ" là gì?
Dù không được xác định rõ ràng, nhưng các chi tiết về chất lỏng đặc, sẫm màu để lại trên tóc nhân vật chính gợi ý về máu hoặc dịch tiết từ quá trình "thay da" hoặc tiêu hóa của thực thể giả dạng sau khi thực hiện một hành vi bạo lực nào đó bên ngoài.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - BigIntroduction7012



