Khám phá nỗi ám ảnh kinh hoàng của Jeremy khi nỗ lực tự chữa trị răng miệng dẫn đến một kết cục đầy máu và nhựa cyanoacrylate. Một câu chuyện rùng rợn.

Trong bóng tối chập choạng của những giáo lý Kabbalah cổ xưa, tồn tại một thực thể mang tên Dybbuk – một loài ác quỷ ghê tởm bám lấy vật chủ, từ từ hút cạn sinh lực để dọn chỗ cho sự hiện diện của chính nó. Nó mượn miệng người sống để thốt ra những lời quái gở, biến họ thành những con rối vô hồn. Nhưng có lẽ, kẻ đầu tiên tưởng tượng ra con quỷ ấy chỉ đơn giản là một gã khốn có bộ răng mục nát không được chăm sóc tử tế.
Chương I: Địa ngục lặng lẽ
Những ai từng nếm trải nỗi đau của sự thối rữa trong khoang miệng sẽ đồng ý rằng đó là một địa ngục cô độc. Thế giới quanh bạn thu nhỏ lại thành một cõi kim châm đầy rẫy sự tra tấn. Tôi đã sống trong cơn đau kéo dài nhiều tuần, một cơn đau chỉ có thể xoa dịu bằng cách liên tục ngậm và súc nước trong miệng. Tôi học cách uống nước ngay cả trong giấc ngủ. Liều lượng thuốc giảm đau chỉ còn là những con số ước tính mơ hồ, và hậu quả là tôi phải đi tiểu sau mỗi 20 phút.
Tại sao tôi không đi nha sĩ? Ký ức về một gã nha sĩ già kéo khóa quần khi tôi vừa tỉnh cơn mê, hay có lẽ là một trò đùa quái ác từ phim Seinfeld, đã đông cứng trong bộ não như miếng đất sét của tôi. Nha sĩ không phải là một lựa chọn. Nó là vùng cấm.
Chương II: Những dự án tự cải tạo kinh hoàng
Tôi coi việc quản lý nỗi đau là một dự án tự cải tạo. Khi đôi bàn chân tôi mọc lên những lớp chai dày như gỗ, tôi đã dùng con dao Victorinox để gọt tỉa từng lớp thịt. Có những lúc tôi đi quá sâu, máu chảy không ngừng, và tôi phải dùng đến super glue (keo siêu dính). Bạn có biết rằng người ta đã dùng cyanoacrylate để đóng vết thương trên chiến trường Việt Nam không? Wikipedia đã dạy tôi điều đó.
Khi một gã bác sĩ ném vào mặt tôi cái giá 200 đô la chỉ để khuyên tôi dùng đá kỳ trong bồn tắm, tôi hiểu rằng hệ thống y tế là một trò lừa bịp. Từ đó, tôi tự chữa trị mọi thứ. Khi lưng tôi đau nhức, tôi nhét đá vào vỏ gối để tự massage theo nguyên lý của súng massage cầm tay. Tôi tự chữa lành, tự hủy hoại, và tự cô lập chính mình.
Chương III: Bản giao hưởng của máu và vôi hóa
Ngày chiếc răng đầu tiên rụng xuống, nỗi đau bị thay thế bằng một sự bi thương sâu sắc. Tôi bắt đầu ám ảnh với những mảng bám đen ngòm như những con hà bám chặt vào mạn tàu. Tôi dùng móng tay cào cấu cho đến khi chúng chảy máu, nhưng những mảng Calculus (cao răng) ấy vẫn trơ trơ.
Tôi tìm được một bộ dụng cụ cạo vôi răng gỉ sét tại chợ đồ cũ với giá chỉ 5 đô la. Sau khi vứt bỏ những chiếc quá tệ, tôi bắt đầu cuộc hành trình vào sâu trong vòm họng.
Có một mảng vôi hóa khổng lồ nằm dọc theo đường nướu bên trong – một khối calculus thực thụ. Lưỡi của tôi bị ám ảnh bởi nó. Nó mang một hương vị béo ngậy như phấn, một thứ tàn dư hữu cơ của những bữa ăn từ thuở nào. Khi tôi dùng móc sắt bẩy mạnh với tất cả lực cánh tay, một tiếng rắc khô khốc vang lên.
Một mảnh vỡ to bằng hạt gạo, mang màu sắc của bánh quy kem, rơi ra. Đi kèm với nó là vị đồng tanh nồng nặc. Tôi sục sạo tìm kiếm vị trí cũ và nhận ra chiếc răng cửa của mình giờ đây lỏng lẻo như một cây cọc rào sau cơn bão. Jeremy – hay cái tên Germy mà lũ đồng nghiệp khốn khiếp thường gọi – giờ đây đã trở thành một kẻ thều thào không thể phát âm chuẩn chữ "sh".
Hồi kết: Tiếng gầm của máy Dremel
Tôi đã dùng cyanoacrylate để gắn chặt khối máu, nước bọt và nướu lại với nhau thành một khối polyme hóa cứng nhắc. Tôi tưởng mình đã nhốt được con quỷ Dybbuk trong cái nhà tù nhựa ấy, nhưng những mảng vôi hóa khác trên răng nanh lại bắt đầu rung động.
Thế giới ngoài kia đang đeo khẩu trang, và tôi cũng vậy. Họ nghĩ tôi sợ virus, nhưng thực chất tôi đang che giấu một đống hỗn độn trong miệng. Tôi không thể dừng lại. Tôi vừa mua một chiếc máy Dremel trên Facebook Marketplace với giá 50 đô la, đi kèm bộ mũi khoan phủ kim cương.
Hãy tưởng tượng những đường cắt chính xác mà tôi có thể tạo ra. Tôi sẽ tự tay mài giũa lại nụ cười của mình. Tôi có rất nhiều keo siêu dính nếu mọi chuyện trở nên tồi tệ. Dybbuk đang run rẩy, hay chính là tôi đang run rẩy?
Tại sao nhân vật chính không đến nha sĩ chuyên nghiệp?
Nhân vật Jeremy có một chấn thương tâm lý từ thời thơ ấu liên quan đến nha sĩ và bị ám ảnh bởi những câu chuyện tiêu cực, dẫn đến việc tin rằng tự chữa trị (DIY) là cách duy nhất để kiểm soát cơ thể.
Thực thể Dybbuk có thật sự tồn tại trong câu chuyện?
Dybbuk trong truyện có thể được hiểu là một ẩn dụ cho bệnh tâm thần hoặc sự ám ảnh về vệ sinh răng miệng (dental hygiene) đang dần chiếm hữu và thay đổi tính cách của vật chủ.
Tình trạng hiện tại của Jeremy nghiêm trọng đến mức nào?
Jeremy đã bị mất răng, nướu bị tổn thương nặng do hóa chất (cyanoacrylate) và đang có ý định sử dụng máy khoan công nghiệp (Dremel) để can thiệp vào răng, điều này báo hiệu một kết cục cực kỳ nguy hiểm.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Calculus bởi fartangle



