Một lời nói dối vì cô đơn đã mở ra cánh cửa địa ngục. Tại St. Brendan, Conrad đã chứng kiến Danny tan nát dưới một thực thể tà ác núp bóng đức tin.

Mặt hồ tĩnh lặng và những hòn đá gieo mầm tai ương
Mặt nước đêm ấy phẳng lặng như một tấm gương đen, sâu thẳm và rộng hoác như cái miệng của một con quái vật đang chờ đợi. Giữa không gian đặc quánh hơi lạnh của vùng St. Brendan, Danny cúi xuống nhặt một hòn sỏi. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy cái vẻ hồn nhiên của cậu ấy thật đáng ghét. Sự bốc đồng ấy như muốn xé toạc cái hư vô mà chúng tôi đang cố gắng ẩn náu.
Hòn sỏi vút đi, xé gió, rồi rơi tõm vào lòng nước. Tôi tự hỏi, hòn sỏi ấy có cảm thấy kinh hoàng khi nhận ra nó sẽ phải nằm lại dưới đáy vực tối tăm kia mãi mãi hay không? "Dừng lại đi," tôi gắt khẽ, tay siết chặt trong túi áo.
"Tại sao?" Danny nhìn tôi, ánh mắt tổn thương hiện rõ dưới ánh trăng mờ đục.
Tôi chẳng thể tìm nổi một lý do chính đáng. "Chúng ta phải về thôi. Brother Maxwell sắp đi tuần rồi."
Brother Maxwell – hiệu trưởng của St. Brendan – là một thực thể gầy guộc đến dị dạng, như thể cơ thể lão đã bị kéo căng ra bởi sự phẫn nộ của thiên đàng. Lão không chỉ là một người thầy; lão là bóng ma cai quản những linh hồn tội lỗi nơi đây.
Bản án trong văn phòng bọc gỗ sồi
Sáng hôm sau, trong phòng ăn ngột ngạt, Brother Baxter nhìn chúng tôi bằng đôi mắt sắc lẹm như dao cạo. Danny cố trao cho tôi một nụ cười vụng trộm, nhưng tôi cúi gầm mặt vào bát cháo loãng nguội ngắt. Sự cô đơn là một loại chất độc; nó khiến tôi bám lấy cậu ấy, dù tôi biết mình đang lừa dối cả chính mình lẫn cậu ấy.
Cửa phòng ăn rít lên một tiếng chói tai. Maxwell đứng đó, áo choàng nâu sẫm lùng bùng quanh thân hình liễu khẳng. Lão cất giọng, trầm đục và run rẩy như tiếng sỏi cọ vào nhau: "Conrad."
Tiếng gọi ấy xuyên qua căn phòng như một mũi tên tẩm độc. Tôi bước đi giữa những ánh mắt tò mò, cảm giác như đang bước lên đoạn đầu đài. Trong căn phòng nhỏ hẹp bọc gỗ sồi bóng loáng, những bức tranh Đức Mẹ nhìn xuống tôi như một bồi thẩm đoàn thánh khiết nhưng không có lòng vị tha.
"Conrad," Maxwell nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi tay xương xẩu vần vò chuỗi hạt mân côi. "Con có biết Giáo hội nhìn nhận thế nào về sự lệch lạc không?"
Câu hỏi trực diện ấy khiến tim tôi ngừng đập. Lão đã biết. Lão đã chờ đợi thời khắc này để tung ra đòn chí mạng. Lão yêu cầu tôi phải đưa Danny đến gặp lão vào đêm nay. "Làm đi, và ta sẽ giữ kín bí mật của con." Lời nói dối vì sự cô đơn giờ đây đã biến thành sự phản bội tàn khốc.
Nụ hôn của Judas và sự trỗi dậy của loài bò sát
Đêm đó, tôi đến trễ. Danny chờ tôi bên cây sơn tra, nụ cười rạng rỡ của cậu ấy là một sự sỉ nhục đối với linh hồn tôi. Cậu ấy ôm lấy tôi, và trong vòng tay ấy, tôi cảm thấy an toàn một cách kinh tởm. Đó là cơn nghiện – cơn nghiện được cần đến.
"Maxwell muốn gặp cậu tối nay," tôi thầm thì, mắt nhìn ra mặt hồ lặng ngắt.
Danny run rẩy, cậu ấy sợ hãi nhưng lại tin tưởng tôi tuyệt đối. Cậu ấy xin tôi một nụ hôn cuối trước khi đi. Tôi trao nó cho cậu, cảm giác như Judas đang đóng dấu vào số phận của Chúa. Tôi ở lại bên hồ, ném những hòn sỏi xuống mặt nước để lấp đầy khoảng trống trong lòng.
Hai ngày sau, Danny xuất hiện. Cậu ấy tái nhợt, đôi mắt thâm quầng như xác chết. Cậu ấy không còn nhìn tôi nữa. Đến đêm thứ ba, chúng tôi gặp nhau bên hàng rào sắt để trốn ra ngoài.
"Cảm ơn, Conrad," Danny mỉm cười cay đắng khi cúi người chui qua khe hở hàng rào.
Và rồi, ngay khoảnh khắc đầu cậu ấy vừa đi qua, thảm kịch ập đến. Danny ngã gục, toàn thân co giật dữ dội. Làn da cậu ấy dưới ánh trăng trở nên trắng bệch một cách ma quái. Nơi cổ và hàm của cậu ấy, thịt da bắt đầu vặn vẹo, cuồn cuộn như có một con rắn lửa đang bò trườn bên dưới lớp biểu bì.
Tôi gào thét trong vô vọng khi những ánh đèn trong trường bắt đầu bật sáng. Lời nói dối của tôi không chỉ giết chết tình yêu, nó đã triệu hồi một thứ gì đó tà ác từ sâu thẳm lòng tin và sự trừng phạt của Maxwell.
Điều gì đã xảy ra với Danny trong văn phòng của Brother Maxwell?
Có vẻ như Brother Maxwell không chỉ trừng phạt bằng lời nói. Danny đã trải qua một quá trình "biến đổi" kinh hoàng, một thực thể hoặc một lời nguyền tà ác đã được cấy vào người cậu ấy dưới danh nghĩa thanh tẩy tội lỗi.Tại sao Conrad lại cảm thấy hối hận về lời nói dối của mình?
Conrad nhận ra rằng mình không thực sự yêu Danny mà chỉ sử dụng cậu ấy để lấp đầy sự cô đơn. Sự ích kỷ này đã đẩy Danny vào bẫy của Maxwell, dẫn đến cái kết kinh hoàng.Thực thể dưới da Danny là gì?
Đó là hình ảnh ẩn dụ cho sự thối rữa và quỷ dữ núp bóng đức tin khắc nghiệt tại St. Brendan, hoặc có thể là một loài ký sinh thực sự được giải phóng sau những nghi lễ tra tấn bí mật của nhà trường.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Fluid-Eye8990



