Khám phá bí ẩn kinh hoàng về Joh - một lời nguyền cổ xưa vùng Tây Bắc Thái Bình Dương khiến những cô dâu biến mất không dấu vết trước ngày cưới.

Khúc nhạc chiêu hồn giữa rừng tuyết tùng
Nó không phải kẻ đầu tiên, và chắc chắn chẳng phải kẻ cuối cùng. Theo đúng kế hoạch, chúng tôi sẽ cử hành hôn lễ trước khi vụ thu hoạch cuối cùng kết thúc, nhưng định mệnh đã đánh cắp vị hôn thê của tôi. Một quy luật tàn khốc dường như đã bén rễ tại mảnh đất này.
Đó là mùa lạnh ở vùng Tây Bắc Thái Bình Dương, khi những cơn mưa dai dẳng quay trở lại và sương mù sà thấp, lẩn khuất giữa những tán cây tuyết tùng già cỗi. Những cánh đồng trở nên mềm nhũn, lầy lội trong bùn đất. Những ngày cuối cùng của mùa màng đang được vội vã thu dọn trước khi mùa đông ngự trị. Đêm mỗi lúc một dài hơn, và âm thanh sau khi mặt trời lặn thường vọng lại những giai điệu quái lạ từ phía thung lũng.
Đó cũng là lúc tiếng hát bắt đầu vang lên.
Ba tuần trước ngày cưới, tôi giật mình tỉnh giấc vào lúc nửa đêm bởi tiếng vĩ cầm nấc nghẹn từ phía khu rừng sau nhà. Một điệu nhạc chậm rãi, ngắt quãng, thứ âm thanh khiến người ta cảm thấy bất an mà không thể giải thích rõ lý do. Vị hôn thê của tôi cũng nghe thấy. Cô ấy ngồi bật dậy trên giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía cửa sổ như thể có ai đó đang gọi tên mình giữa màn đêm đặc quánh.
Sự hiện diện của "Cotton-Eyed Joe"
Kể từ đó, cô ấy thay đổi dần dần. Tôi thường thức dậy trước bình minh và thấy cửa sau hé mở, dù cô ấy thề rằng mình không hề chạm vào nó. Những buổi chiều tà, tôi bắt gặp cô ấy đứng bất động nơi bìa rừng, nhìn chằm chằm vào làn sương mù mà không nói một lời. Có lần, tôi tìm thấy những vết bùn khô trên ván sàn ngay cạnh giường ngủ, như thể cô ấy đã lang thang bằng đôi chân trần trong đêm tối.
Và lúc nào cũng vậy, cô ấy khẽ ngâm nga một giai điệu lạ lùng. Cho đến một đêm, cô ấy thì thầm trong cơn mộng mị: “Cotton-Eyed Joe”.
Khi đó tôi chỉ nghĩ đó là một bài hát cũ, một giấc mơ thoáng qua. Tôi đã lầm. Cô ấy biến mất hoàn toàn vào sáu ngày trước lễ cưới. Không dấu vết, không một con ngựa nào mất khỏi chuồng, đồ đạc vẫn nguyên vẹn. Ngôi nhà vẫn khóa chặt từ bên trong, ngoại trừ cánh cửa sau đang mở toang đón những cơn mưa lạnh lẽo. Và ở đâu đó sâu trong rừng tuyết tùng, tiếng vĩ cầm lại rên rỉ.
Lời nguyền cổ xưa mang tên "Joh"
Cảnh sát trưởng và hàng xóm đã tìm kiếm khắp nơi nhưng chỉ thấy đất ướt và dấu chân của chính tôi. Ba ngày sau, một người đàn ông tộc Salish tên là Tseepah tìm đến. Ông ấy nhìn rìa rừng rồi hỏi một câu lạnh sống lưng: "Cô ấy có nghe thấy tiếng hát không?"
Khi tôi nhắc đến cái tên "Joe", ông lão lắc đầu chậm rãi: "Joh". Cách ông phát âm từ đó khiến da gà tôi nổi khắp cánh tay. "Không phải linh hồn, không phải quái thú. Đó là một Nỗi Đau" - Tseepah nói.
Theo lời Tseepah, đây là một lời nguyền lâu đời hơn cả những thị trấn này. Những cô dâu mất tích trong mùa lạnh sau khi nghe thấy tiếng nhạc. Những người chồng, người tình đi tìm họ sẽ không bao giờ thực sự trở về. Họ bị bào mòn bởi nỗi khao khát cho đến khi chỉ còn là một cái xác không hồn. "Những người định cư đã đổi tên nó, biến nó thành bài hát để họ không phải ghi nhớ sự thật kinh hoàng".
Hồi kết: Kẻ đi săn trở thành con mồi
Hai ngày trước, Tseepah cảnh báo tôi: "Khi cô ấy gọi từ phía khu rừng, đừng bao giờ đi theo". Nhưng tôi đã không nghe. Đêm đầu tiên, tôi nghe tiếng cô ấy gọi tên mình trong sương mù, nghe thật sợ hãi và lạnh lẽo. Tôi cầm đèn lồng chạy theo nhưng không tìm thấy gì.
Đêm thứ hai, tôi thấy cô ấy đứng giữa những gốc cây trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, nhợt nhạt như sương sông, mỉm cười yếu ớt. Tôi chạy đến, và cô ấy lại tan biến vào sâu hơn. Mỗi đêm, cô ấy xuất hiện xa hơn, và mỗi đêm tôi lại dấn thân sâu hơn vào bóng tối.
Người dân trong trấn bắt đầu xa lánh tôi. Họ nói trông tôi thật bệnh tật, rằng tôi hay tự lẩm bẩm một mình. Ngày hôm qua, tôi thấy đôi ủng của mình sũng nước bùn đặt cạnh giường dù tôi không nhớ mình đã ra khỏi nhà. Và đêm nay, khi đang mài dao bên bếp lò, tôi chợt nhận ra mình đang ngâm nga đúng giai điệu vĩ cầm ấy.
Tseepah nhìn tôi với ánh mắt đau xót: "Khi cậu tìm thấy cô ấy... liệu cậu có còn nhận ra cô ấy giữa những kẻ khác không?". Ông ấy nói rằng Joh không bao giờ hiểu mình đã trở thành thứ gì cho đến khi quá muộn.
Tiếng hát đã quay trở lại. Gần hơn. Và dù lý trí bảo tôi phải chốt cửa, tôi biết mình sẽ lại bước vào màn đêm một lần nữa...
Cotton-Eyed Joe thực chất là ai?
Theo truyền thuyết trong câu chuyện, đó không phải là một người cụ thể mà là một lời nguyền mang tên Joh. Nó là sự hiện thân của nỗi đau và sự mất mát, lôi kéo những người đàn ông vào rừng sâu cho đến khi họ mất đi nhân tính và trở thành một phần của lời nguyền.
Tại sao các cô dâu lại biến mất vào mùa lạnh?
Mùa lạnh ở vùng Tây Bắc Thái Bình Dương với sương mù dày đặc là thời điểm lời nguyền "Joh" hoạt động mạnh nhất. Đây là lúc ranh giới giữa thực tại và những nỗi đau cổ xưa trở nên mong manh.
Tseepah là ai và ông ta đóng vai trò gì?
Tseepah là một người đàn ông tộc Salish, người nắm giữ những câu chuyện cổ xưa về vùng đất. Ông đóng vai trò là người cảnh báo nhưng cũng là nhân chứng cho sự lặp lại của lời nguyền đối với nhân vật chính.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn Cotton Eyed - r/nosleep


![Tiếng Thì Thầm Từ Vực Thẳm: Đừng Mở Mắt [Phần 2]](https://i.ibb.co/v4wSdrCV/d11e0d7c601b.jpg)
