Khám phá bí ẩn rùng rợn về hai người phụ nữ cách nhau 9 năm cùng gục chết tại một vị trí chính xác trong một căn hộ cô độc.

Tôi viết những dòng này khi đôi bàn tay vẫn còn run rẩy, hơi lạnh từ hành lang cũ kỹ dường như đang len lỏi qua khe cửa, thấm vào xương tủy. Có những sự trùng hợp khiến người ta tò mò, nhưng cũng có những sự trùng hợp khiến linh hồn ta đông cứng vì sợ hãi. Tôi không biết phải gọi đây là sự ngẫu nhiên của định mệnh hay một lời nguyền bị nguyền rủa đã bám rễ vào từng thớ gỗ của căn hộ này.
Hồi ức từ chín năm về trước
Khoảng chín năm trước, hoặc có lẽ là ít hơn một chút, căn hộ ấy thuộc về một bà lão đơn độc. Bà sống lặng lẽ như một bóng ma giữa những bức tường xám xịt. Rồi một ngày, sự hiện diện của bà đột ngột tan biến. Không còn tiếng bước chân kéo lê, không còn ánh đèn vàng vọt hắt qua khe cửa. Những người hàng xóm, trong đó có tôi, bắt đầu cảm nhận được mùi của sự im lặng đến đáng sợ.
Khi cảnh sát phá cửa xông vào, không gian bên trong đặc quánh sự u uất. Họ tìm thấy bà nằm gục trên sàn nhà lạnh lẽo. Đầu bà đập vào chân của chiếc ghế sofa – một tư thế kỳ quái, như thể bà đã bị một sức mạnh vô hình nào đó quật ngã đúng vào vị trí ấy trước khi trút hơi thở cuối cùng.
Sự đổi thay giả tạo
Thời gian trôi đi, căn hộ được chuyển nhượng. Một cô gái trẻ tràn đầy sức sống dọn đến. Cô ấy mang theo hy vọng và những luồng sinh khí mới. Cô cải tạo lại toàn bộ, thay đổi nội thất, sơn lại những bức tường từng chứng kiến cái chết. Chúng tôi đã nghĩ rằng bóng ma của quá khứ đã bị xua tan bởi lớp sơn mới và những món đồ trang trí hiện đại. Nhưng chúng tôi đã lầm.
Kịch bản của bóng tối lặp lại
Sáng nay, bầu không khí đặc quánh lại một lần nữa. Người bạn của cô gái trẻ đến thăm, tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, sau đó là những tiếng gọi tên thất thanh qua cửa sổ, những hồi chuông điện thoại đổ dài trong vô vọng. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi khi chứng kiến cảnh tượng quen thuộc đó lặp lại.
Cảnh sát lại đến. Cánh cửa lại bị cưỡng chế mở ra. Và bên trong, giữa căn phòng đã được tân trang xinh đẹp, cái chết vẫn giữ nguyên diện mạo cũ của nó. Cô gái trẻ nằm đó, bất động trên sàn nhà. Đầu cô tựa sát vào chân ghế sofa... đúng chính xác vị trí mà bà lão năm xưa đã ngã xuống.
Làm sao điều này có thể xảy ra? Một chiếc sofa mới, một con người mới, nhưng lại cùng một định mệnh nghiệt ngã. Phải chăng chính vị trí ấy trên sàn nhà là một vết rách của không gian, hay chiếc ghế sofa kia chỉ là cái cớ để thực thể trú ngụ trong căn hộ này hoàn thành nghi lễ của nó?
Tại sao hai cái chết lại giống nhau đến mức kỳ lạ?
Cả hai nạn nhân đều được tìm thấy trong cùng một tư thế: nằm trên sàn nhà với đầu đập vào chân ghế sofa, dù căn hộ đã được cải tạo và thay đổi người ở sau gần 10 năm.Khoảng thời gian giữa hai vụ việc là bao lâu?
Vụ việc đầu tiên xảy ra khoảng 9 năm trước với một bà lão, và vụ việc thứ hai vừa xảy ra vào sáng nay với một cô gái trẻ.Căn hộ có điểm gì thay đổi giữa hai vụ án không?
Sau cái chết của bà lão, cô gái trẻ đã dọn đến, cải tạo toàn bộ không gian và thay đổi nhiều đồ đạc bên trong, nhưng vị trí cái chết vẫn không hề thay đổi.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/Paranormal - No_File4303
