Một buổi đọc truyện bình thường tại ngôi trường nông thôn bỗng chốc biến thành cơn ác mộng khi thực tại bị bẻ cong và 4 đứa trẻ tan biến vào hư không.

Tôi là Hanna, 35 tuổi. Những gì tôi sắp kể ra đây không phải là một sản phẩm của trí tưởng tượng non nớt, mà là một bóng ma ký ức đang gặm nhấm tâm trí tôi. Khi tôi đang run rẩy gõ những dòng này, các học trò của tôi đang phải đối mặt với những cuộc thẩm vấn gắt gao từ phía cảnh sát. Sự thật đã bị xé toạc ngay trước mắt chúng tôi.
Hồi chuông từ cõi xa xăm
Tại một ngôi trường hẻo lánh miền nông thôn, nơi những làn sương mù thường xuyên bao phủ các dãy hành lang vắng lặng, buổi đọc truyện định kỳ bắt đầu. Trong căn phòng nhỏ hôm ấy, chính xác có 29 đứa trẻ từ 5 đến 10 tuổi đang vây quanh.
“Lại gần đây nào các con... gần hơn chút nữa...”, giọng bà Reese thì thầm, một âm thanh trầm đục như tiếng lá khô cọ vào nhau. Khi Gabriel, một cậu bé 8 tuổi thông minh nhưng hay cắt ngang, nhắc về "câu chuyện cũ về những đứa trẻ vị thành niên", một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi.
Rồi nó đến. Thịch. Thịch. Thịch.
Đó không phải tiếng đập cửa. Nó giống như tiếng hành quân của một đội quân u linh đang tiến đến từ một chiều không gian khác. Một giọng nói thiếu nữ vang vọng trong hư không, van nài một người tên Theodore đừng chiến đấu chống lại "những kẻ Scandies".
Sự hiện diện của hư vô
Giữa cơn hoảng loạn của lũ trẻ, thực tại bắt đầu rạn nứt. Tôi nhìn thấy nó — một cô gái gầy guộc đến đáng sợ, khoác trên mình bộ quần áo bao tải rách rưới, đôi chân trần tái mét vì lạnh. “Giày mất rồi. Chúng tôi không thể mua nổi chúng...”, cô ấy thốt lên trước khi tan biến như một làn khói ngay trong cái chớp mắt của tôi.
Khi tôi định thần lại để thực hiện “điểm danh đầu người”, một sự thật kinh hoàng ập đến: Bà Reese đã biến mất không dấu vết. Căn phòng học biến mất. Thay vào đó, chúng tôi đứng giữa một nhà thờ Hy Lạp cổ đại, nơi không gian bị bóp nghẹt bởi mùi nến cháy và hơi thở của quá khứ.
Cô gái ấy lại xuất hiện, tự xưng là Mary (15 tuổi), tay lăm lăm một thanh kiếm sắc lạnh. Ánh mắt cô ấy chứa đựng sự hoang mang tột độ khi tôi nhắc đến năm 2023. Những bộ quần áo hiện đại của chúng tôi đột ngột biến thành trang phục thô sơ của một thời đại bị lãng quên. Mary gọi chúng tôi là "những gã khổng lồ".
Hồi kết không có lối thoát
Khi tiếng trống trận từ xa lại vang lên, trái tim tôi thắt lại. Một sự dịch chuyển tàn khốc đã xảy ra. Khi ánh sáng quay trở lại với thực tại, bà Reese đứng đó, gương mặt trắng bệch như xác chết, môi run rẩy lặp đi lặp lại một con số ám ảnh:
“Chỉ còn 25 đứa... chỉ còn 25 đứa...”
Từ con số 29 học sinh ban đầu, 4 sinh mạng đã bị nuốt chửng vào kẽ hở của câu chuyện ấy. Họ đang ở đâu? Trong nhà thờ Hy Lạp cổ kia, hay đã trở thành một phần của đội quân đang hành quân dưới tiếng trống Thịch... Thịch... Thịch?
Bí ẩn về số lượng học sinh mất tích là bao nhiêu?
Theo lời khai của nhân chứng Hanna và bà Reese, ban đầu có 29 trẻ em, nhưng sau sự kiện kinh hoàng, bà Reese chỉ đếm được 25 trẻ em còn hiện diện, nghĩa là 4 đứa trẻ đã tan biến cùng thực tại cũ.
Mary và Theodore là ai?
Họ là những nhân vật trong một "câu chuyện cổ" (tale) dường như đã sống lại. Mary được mô tả là 15 tuổi, cầm kiếm và đang trong một cuộc chiến chống lại các thế lực như Scandies hoặc Williams.
Địa điểm xảy ra sự việc kỳ quái này?
Sự việc bắt đầu tại một ngôi trường nông thôn hẻo lánh và có sự dịch chuyển không gian đến một nhà thờ cổ phong cách Hy Lạp được thắp sáng bằng nến.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn: The Tale That Came Alive



