Khám phá thảm kịch kinh hoàng ngày Thứ Sáu Tuần Thánh khi gã Bunny Man để lại 4 quả trứng và tước đoạt mạng sống của cả một gia đình năm 2006.

Hãy gạt bỏ mọi ký ức ngọt ngào về những quả trứng sô-cô-la hay chú thỏ Phục sinh hiền lành. Trong gia đình tôi, lễ Phục sinh không phải là niềm vui, đó là một bản án tử hình. Tôi viết những dòng này vào Thứ Sáu Tuần Thánh, ngày 3 tháng 4 năm 2026. Đúng 20 năm kể từ ngày bóng tối gõ cửa nhà tôi lần đầu tiên.
Tiếng thình thịch ngoài cửa, mùi cỏ khô ẩm ướt và đất cát đang len lỏi dưới khe cửa... Nó đã trở lại. Và lần này, nó chọn các con của tôi.
Ký ức kinh hoàng năm 2006
Mọi chuyện bắt đầu vào Thứ Sáu Tuần Thánh năm 2006. Khi đó tôi 10 tuổi, sống trong căn nhà hai tầng cuối một con ngõ cụt giáp bìa rừng rậm rạp. Cha tôi khi ấy đang chuẩn bị chiếc xe đạp mới cho anh trai tôi, Michael. Nhưng không gian yên bình ấy bị phá vỡ khi tôi nhìn thấy một dấu chân khổng lồ, méo mó in sâu dưới bùn ven rừng. Nó không phải của người, càng không phải của hươu. Nó bốc lên mùi kim loại của những đồng xu cũ và cỏ mục.
Ở trường, chúng tôi truyền tai nhau về Bunny Man – gã tâm thần tên Douglas đã trốn thoát khỏi viện biệt giam, kẻ chuyên lột da thỏ và sau đó là lột da người. Truyền thuyết nói rằng nếu bạn đến cầu vượt Colchester (Bunny Man Bridge) vào lúc nửa đêm, hắn sẽ treo cổ bạn lên thành cầu.
Cha mẹ tôi chỉ cười trừ, coi đó là "trò đùa trẻ con". Nhưng sự hoài nghi của người lớn chính là chiếc lồng nhốt chúng tôi lại với quỷ dữ. Đêm đó, tiếng thình thịch vang lên đều đặn như nhịp tim của một con quái vật ẩn mình trong vách tường.
Cái chết không tiếng động
Sáng thứ Bảy, cha tôi bước ra kho chứa đồ để lấy chiếc khay nướng thịt. 10 phút trôi qua, ông không trở lại. Mẹ tôi đi tìm và bà đứng sững lại trước cửa kho. Không một tiếng thét. Sự im lặng đó mới là thứ đáng sợ nhất.
Cha tôi nằm trên sàn, đầu lìa khỏi cổ ở một góc độ kinh tởm. Bức tường phía sau ông được nhuộm đỏ bởi những tia máu bắn tung tóe. Bên cạnh là chiếc rìu đốn củi của gia đình, thứ vốn dĩ không nên ở đó. Mẹ đẩy tôi vào phòng, thì thầm: "Khóa cửa lại. Đừng ra ngoài."
Đêm đó, ngôi nhà lặng ngắt như một nấm mồ. Rồi tiếng nước chảy vang lên từ phòng tắm của cha mẹ. Khi tôi lẻn ra nhìn, mẹ tôi đang treo mình trên vòi hoa sen bằng chiếc thắt lưng của cha. Cổ họng bà bị rạch một đường sâu hoắm như một nụ cười quái dị. Trên bức tường gạch trắng, kẻ sát nhân đã dùng máu vẽ một hình quả trứng Phục sinh vụng về.
Tôi chạy đến phòng của Michael. Giường trống rỗng. Trên gối, nơi lẽ ra là đầu anh tôi, chỉ còn lại một quả trứng Phục sinh màu xanh da trời và một mẩu cà rốt ăn dở.
Vòng lặp định mệnh sau 20 năm
Cảnh sát kết luận đó là một vụ giết người cướp của do kẻ lang thang thực hiện. Michael vĩnh viễn nằm trong danh sách người mất tích. Tôi đã cố gắng sống sót, kết hôn với Mat và có hai đứa con: Lily (8 tuổi) và Sam (6 tuổi).
Nhưng hôm nay, đúng 20 năm sau, tiếng thình thịch ấy đã quay trở lại trên vách tường nhà mới của tôi. Mat, với sự tự tin của một người chưa từng thấy quỷ dữ, đã cầm kéo ra ngoài để "tỉa bớt cành cây chạm vào vách tường".
5 phút đã trôi qua. Đèn cảm biến chuyển động ở sân sau vừa bật sáng. Tôi không dám nhìn ra cửa sổ. Tôi chỉ biết rằng, Bunny Man không cần danh sách ngoan hay hư, hắn chỉ cần máu.
Tại sao kẻ sát nhân lại được gọi là Bunny Man?
Theo truyền thuyết địa phương, đây là linh hồn của Douglas, một bệnh nhân tâm thần trốn thoát vào năm 1904. Hắn thường mặc trang phục thỏ và treo xác những nạn nhân của mình tại Cầu vượt Colchester ở Virginia.
Chi tiết quả trứng xanh da trời có ý nghĩa gì?
Trong câu chuyện của nhân vật Midnightcreepypasta, quả trứng là "dấu ấn" mà kẻ sát nhân để lại thay thế cho những đứa trẻ bị hắn bắt đi, đánh dấu một sự "trao đổi" kinh hoàng.
Vụ án năm 2006 có bao nhiêu nạn nhân?
Có 3 nạn nhân trực tiếp trong gia đình: Người cha bị giết bằng rìu, người mẹ bị treo cổ, và anh trai Michael mất tích bí ẩn.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



