Một lời kêu cứu tuyệt vọng từ bóng tối. Cô gái của tôi bị ám bởi một thực thể kinh hoàng cao 2m7, không mặt. Nỗi sợ hãi đang nuốt chửng cô ấy, và tôi là hy vọng cuối cùng.

Lời Kêu Cứu Từ Vực Sâu
Khi kim đồng hồ điểm những khoảnh khắc giao thoa của bóng tối, tôi lại ngồi đây, gõ những dòng chữ này với đôi bàn tay run rẩy, hy vọng tìm thấy một tia sáng trong cái vực thẳm mà chúng tôi đang rơi vào. Bạn gái tôi, cô ấy đang bị nuốt chửng. Nuốt chửng bởi một nỗi sợ hãi hữu hình, một thực thể mà lý trí tôi từ chối chấp nhận, nhưng mắt tôi lại không thể chối bỏ.
Mọi chuyện bắt đầu một cách mơ hồ, như một làn sương mỏng manh giăng mắc trong tâm trí. Cô ấy bắt đầu thấy những kẻ hình bóng, những kẻ mà cô miêu tả là “xấu xa”, lẩn khuất ở rìa tầm nhìn, trong những góc khuất của căn phòng. Ban đầu, tôi chỉ nghĩ đó là do áp lực cuộc sống, những mệt mỏi tinh thần đang hành hạ cô. Nhưng rồi, hôm nay, mọi thứ đã vượt quá giới hạn tưởng tượng của bất kỳ người bình thường nào: chúng đã chạm vào cô ấy.
Tôi đã cố gắng trấn an, rằng những kẻ đó sống nhờ nỗi sợ hãi, rằng nếu cô không sợ, chúng sẽ tự tan biến. Một lời khuyên mà tôi học được từ những cuốn sách cũ kỹ, từ những lời thì thầm trong gia đình tôi về những chuyện không ai dám nói thành lời. Nhưng cô ấy, đôi mắt thâm quầng và tinh thần suy sụp, không thể lắng nghe. Cô ấy đã quá mệt mỏi, quá yếu đuối. Có lẽ, chính sự suy sụp nặng nề đó đã trở thành chiếc chìa khóa mời gọi nó, mời gọi cái ác độc đó bám chặt lấy cô.
Hơi Lạnh Từ Thâm U
Mỗi khi bước chân qua ngưỡng cửa căn hộ của cô ấy, một luồng năng lượng lạnh lẽo, thấu xương da thịt lại vây lấy tôi. Nó không phải là cái lạnh của gió mùa hay điều hòa, mà là cái lạnh buốt của sự vô hình, của một sự hiện diện không thể gọi tên. Ban đầu chỉ là thoảng qua, nhưng giờ đây, nó đã quấn quýt, bám riết lấy cô ấy, như một tấm màn tang lễ vô hình.
Thực thể này, nó sợ tôi. Tôi cảm nhận được sự dao động, sự lùi bước của nó mỗi khi tôi có mặt. Nó chỉ dám để cô ấy một mình, đôi khi gõ cửa một cách nhẹ nhàng, quấy phá từ bên ngoài các căn phòng, như một kẻ rình rập kiên nhẫn. Có lẽ, chính cái “khí” mà gia đình tôi gọi là, thứ đã gắn bó với phép thuật và những điều siêu nhiên qua nhiều thế hệ, đã khiến nó dè chừng.
Khoảnh khắc kinh hoàng nhất là khi cô ấy, trong một đêm mưa tầm tã, đã để nó vào nhà. Tôi cũng ở đó, nhưng khi ấy, tôi chỉ cảm thấy một cơn rùng mình thoáng qua. Cô ấy nghe thấy tiếng gõ cửa, và dù tôi đã cố gắng ngăn cản bằng một linh cảm không tên, cô vẫn mở. Và rồi, một khoảng trống lạnh lẽo tràn vào căn phòng, kéo theo hơi thở của một điều gì đó phi tự nhiên. Lúc đó, tôi không thấy gì ngoài bóng đêm, nhưng cô ấy đã thấy. Cô ấy run rẩy, đôi mắt mở to, như vừa nhìn thấy tận cùng của địa ngục.
Bóng Hình Từ Hư Vô: 2 Mét 7
Lần này thì khác. Lần này, cô ấy không thể thấy nó nữa. Cô ấy đã quá kiệt quệ, quá đờ đẫn để nhận ra. Nhưng tôi thì có thể. Và cái điều tôi nhìn thấy, nó không phải là một cái bóng. Không phải là một ảo ảnh mờ nhạt của nỗi sợ hãi.
Nó là một hình hài hoàn chỉnh, đứng sừng sững trong góc tối của phòng khách, nhìn chằm chằm vào tôi. Cao khoảng 2 mét 7, gầy gò đến mức phi lý, như một cành cây khô gãy giữa bão tố. Điều rợn người nhất là nó không có mặt mũi. Một bề mặt trơn nhẵn, đen kịt, không mắt, không miệng, không chút dấu vết của sự sống hay cảm xúc. Một sự trống rỗng đến kinh hoàng. Tôi biết bố cô ấy mất từ khi cô ấy học lớp ba, nhưng tôi chắc chắn, tuyệt đối chắc chắn, đó không phải là ông. Thực thể này mang theo một sự ác độc cổ xưa, một sự trống rỗng vô tận mà bất kỳ linh hồn người nào cũng không thể sở hữu.
Tôi không phải là chuyên gia, nhưng linh tính mách bảo tôi rằng đây là một mối đe dọa thực sự, một lời nguyền đang dần kéo bạn gái tôi xuống vực sâu của sự điên loạn. Gia đình tôi có một lịch sử dài với những chuyện siêu nhiên, những bí mật được truyền lại từ đời này sang đời khác. Tôi đã tìm kiếm trong những ghi chép cũ, những lời nguyền và phép trừ tà, nhưng tôi không biết phải làm sao để đối phó với một thứ ghê tởm như vậy. Tôi cảm thấy bất lực, tuyệt vọng.
Lời Cầu Khẩn Cuối Cùng
Tôi cần giúp đỡ. Tôi thực sự cần sự giúp đỡ để đuổi nó đi, để giải thoát cô ấy khỏi cái bóng ma ám ảnh này, khỏi cái hình hài cao 2 mét 7 không mặt mũi đang ám ảnh từng khoảnh khắc trong cuộc đời chúng tôi. Có ai, bất kỳ ai, có một lời khuyên nào không? Một phương pháp? Một tên gọi cho thực thể này? Hay một tia hy vọng cuối cùng trước khi tất cả chìm vào hư vô?
Thực thể siêu nhiên này có hình dạng như thế nào?
Nó được mô tả là một hình hài hoàn chỉnh, cao khoảng 2 mét 7, gầy gò và đặc biệt là không có mặt mũi, chỉ là một bề mặt trơn nhẵn đen kịt.
Tại sao nó lại bám riết lấy cô gái?
Người kể chuyện suy đoán rằng thực thể này bám chặt lấy cô gái có thể là do tinh thần cô ấy đang suy sụp nặng nề, tạo cơ hội cho nó phát triển và duy trì sự hiện diện.
Liệu gia đình của người kể chuyện có thể giúp gì?
Người kể chuyện đề cập rằng gia đình anh có liên quan đến phép thuật và những chuyện siêu nhiên, và anh đang tìm kiếm trong những ghi chép cũ. Điều này cho thấy có khả năng gia đình anh nắm giữ kiến thức hoặc phương pháp để đối phó với thực thể này, dù anh chưa biết cách áp dụng.
Có dấu hiệu nào cho thấy thực thể này sợ hãi không?
Thực thể này được cho là sợ người kể chuyện. Nó chỉ dám để cô gái một mình, thỉnh thoảng gõ cửa và quấy phá nhẹ từ bên ngoài các căn phòng khi người kể chuyện có mặt.
Điều gì sẽ xảy ra nếu không tìm được sự giúp đỡ?
Người kể chuyện lo sợ rằng nếu không tìm được sự giúp đỡ, bạn gái anh sẽ tiếp tục bị nuốt chửng bởi nỗi sợ hãi và có thể bị kéo xuống vực sâu của sự điên loạn, hoặc điều gì đó tồi tệ hơn.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn



