Khám phá bí ẩn kinh hoàng tại khu cánh bệnh viện không thể bị phá dỡ, nơi 12 linh hồn trẻ em và một bác sĩ điên vẫn đang lặp lại tội ác từ 40 năm trước.
Có những vết thương trên da thịt có thể lành, nhưng có những "vết sẹo" trên mặt đất thì không. Tại thị trấn của tôi, tồn tại một bệnh viện với khu cánh bỏ hoang đầy vẻ thách thức. Nó lẽ ra phải bị san phẳng từ lâu, nhưng lạ thay, ban quản trị tuyệt nhiên không dám chạm vào, ngay cả khi đứng trước những lưỡi gạt của máy xúc. Tôi, vì đồng tiền che mắt, đã chấp nhận công việc dọn dẹp và tuần tra nơi đó vào ban đêm. Một sai lầm mà đến giờ, hơi lạnh của nó vẫn còn bóp nghẹt cuống họng tôi.
Tiếng thì thầm từ hư vô
Mọi thứ bắt đầu bằng sự tĩnh lặng đến gai người. Khu vực này hoàn toàn tách biệt khỏi mạng lưới điện, buộc tôi phải kéo theo một chiếc đèn lồng chạy bằng ắc quy – thứ ánh sáng le lói duy nhất ngăn cách tôi với bóng tối vĩnh cửu. Dãy hành lang có 6 căn phòng, mỗi phòng đặt 4 chiếc giường sắt lạnh lẽo. Những tấm rèm che đã biến mất từ lâu, chỉ còn lại những tấm ván gỗ phủ vải trắng trông như những chiếc quan tài lộ thiên.
Đêm đó, khi tôi bước vào Phòng số 2, chiếc đèn lồng bắt đầu nhấp nháy điên cuồng. Giữa những khoảng lặng của ánh sáng, tôi nghe thấy chúng: những tiếng thì thầm và tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Tôi quỳ xuống kiểm tra bộ nguồn, và khi ngẩng lên, tim tôi như ngừng đập. Bốn chiếc giường vốn trống không giờ đây đã được lấp đầy bởi những hình hài nhỏ bé dưới lớp vải liệm.
Tôi hét lên, cố trấn an mình rằng đó là một trò đùa quái ác. Tôi tiến lại gần, giật phăng tấm vải che của cái giường gần nhất. Trống rỗng. Chỉ có tấm ván gỗ mục nát. Nhưng khi tôi quay sang những chiếc giường còn lại, chúng bắt đầu run rẩy. Những dòng máu tươi bắt đầu trào ra như những con sông từ dưới lớp vải, đổ xuống sàn nhà, mang theo tiếng khóc thét rợn người của trẻ nhỏ.
Bàn tay siết chặt từ bóng tối
Một đám mây khói đen kịt, đặc quánh hiện ra ngay lối thoát duy nhất. Cửa sổ đã bị rào sắt khóa chặt, tôi không còn đường lui. Khi tôi cố gắng thốt lên lời cầu nguyện, bầu không khí xung quanh đột ngột hạ xuống âm độ. Hơi thở của tôi biến thành làn sương trắng trong không gian mù mịt.
"Aaaaaaaa!" Một tiếng thét nguyên thủy, tiếng thét của kẻ đang ở ranh giới cuối cùng của cái chết vang lên, lấn át cả lời nguyện cầu. Một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ tôi, sức mạnh khủng khiếp đến mức tôi cảm nhận rõ cuống họng mình bị ép phẳng lại. Tôi ngã quỵ, một sức nặng nghìn cân đè lên lồng ngực. Tầm nhìn mờ dần, những tiếng thì thầm vang lên như một bản giao hưởng của địa ngục trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối.
Vị bác sĩ với đôi mắt hố đen
Khi tôi tỉnh dậy, căn phòng lại im lìm. Chiếc đèn đã tắt lịm. Ánh trăng xanh xao rọi vào, soi rõ một thực tại còn kinh hoàng hơn. Trên giường bệnh, một cô bé khoảng 9 tuổi nằm đó. Làn da con bé xám ngoét như thể vừa được vớt lên từ hầm băng. Đôi mắt nó mở trừng trừng, nhìn tôi với một sự căm hờn không thể diễn tả bằng lời.
Tôi lùi lại, va phải một thân hình hộ pháp. Đó là một người đàn ông trong trang phục bác sĩ, khuôn mặt che kín bởi khẩu trang y tế. Nhưng thứ khiến linh hồn tôi run rẩy chính là đôi mắt của hắn: Hai hố đen sâu hoắm, trống rỗng, như thể nhãn cầu đã bị móc ngược ra ngoài.
Dưới chân tôi, sàn nhà không còn là bê tông. Nó ngập trong một biển máu đỏ thẫm. Tôi trượt ngã, vùng vẫy trong thứ chất lỏng tanh nồng đó, bò về phía cửa chính. Bên ngoài, tiếng đập cửa rầm rầm cùng tiếng gào khóc của những người mẹ gọi tên con mình xé nát màn đêm. Vị bác sĩ đứng đó, đôi bàn tay đẫm máu nhìn tôi trân trân.
Bí ẩn vùi lấp 40 năm
Khi tôi chạm được vào tay nắm cửa, mọi thứ đột ngột "reset". Máu biến mất, chỉ còn lại bụi bẩn trên lòng bàn tay tôi. Tôi chạy bán sống bán chết đến văn phòng quản trị. Vị quản trị viên nhìn tôi, thở dài và đẩy về phía tôi một ly cà phê nóng trước khi tiết lộ sự thật đã bị chôn giấu.
40 năm trước, tại chính khu cánh này, một bác sĩ đã phát điên vì áp lực công việc và sự bất lực trước một đợt dịch bệnh khiến trẻ em rơi vào hôn mê. Trong một đêm quỷ ám, hắn đã rạch họng toàn bộ 12 đứa trẻ đang nằm điều trị, sau đó tự kết liễu đời mình.
"Mỗi khi chúng tôi định phá dỡ nơi đó, máy móc đều hỏng hoặc công nhân bỏ chạy vì quá sợ hãi," ông ta nói với giọng run rẩy. "Tôi không tin vào ma quỷ, nhưng nơi đó... nơi đó không chịu chết."
Tôi không bao giờ quay lại đó vào ngày kỷ niệm ấy nữa. Khu cánh bệnh viện vẫn đứng đó, như một lăng mộ lộ thiên, nuôi dưỡng những nỗi đau chưa bao giờ được siêu thoát.
Hồ sơ bí ẩn: Những câu hỏi chưa có lời giải
Tại sao khu cánh bệnh viện không thể bị phá dỡ bằng máy móc?
Mỗi khi có ý định phá dỡ, máy móc đều gặp sự cố kỹ thuật bất thường hoặc các công nhân chứng kiến những hiện tượng siêu nhiên khiến họ từ chối quay lại làm việc.
Số lượng nạn nhân thực sự trong vụ thảm sát là bao nhiêu?
Theo lời quản trị viên, có tổng cộng 12 đứa trẻ đã bị bác sĩ sát hại trước khi hắn tự sát, tương ứng với số giường bệnh trong các phòng của khu cánh này.
Hiện tượng "Reset" mà nhân vật chính trải qua là gì?
Đó là hiện tượng "vòng lặp thời gian tâm linh", nơi những sự kiện kinh hoàng nhất của quá khứ tái hiện lại vào đúng ngày kỷ niệm vụ án, lôi kéo những người sống vào ảo giác đẫm máu.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - jiltedone
|
