Một chuyến bay đêm định mệnh và khoảnh khắc rùng rợn khi soi gương thấy cổ mình chỉ là một khoảng không đen ngòm. Ai đang sống thay bạn?
Tôi đã từng nghĩ rằng lễ cưới của anh trai mình tại Vương quốc Anh (UK) sẽ là ký ức ám ảnh duy nhất trong chuyến hành trình này. Hoặc có chăng là sự mệt mỏi rệu rã từ chuyến bay đêm giá rẻ mà tôi phải cắn răng chịu đựng để tiết kiệm ngân sách. Nhưng không, định mệnh luôn có những ngã rẽ tàn khốc hơn thế. Thứ thay đổi cuộc đời tôi vĩnh viễn không nằm ở thánh đường, mà nằm ở tấm gương trong phòng vệ sinh sân bay ngay khi máy bay vừa hạ cánh.
Khoảng Trống Trong Gương
Sau khi tẩy rửa những bụi bặm của hành trình dài, tôi ngước nhìn lên tấm gương rộng lớn. Hư vô. Đó là tất cả những gì tôi thấy. Tôi lùi lại, chớp mắt liên tục, cố xua đi ảo giác của sự kiệt sức. Nhưng không, hình ảnh phản chiếu trong gương vẫn vặn vẹo một cách tàn nhẫn: Tôi không có đầu.
Giữa hai bả vai tôi chỉ là một vạt da phẳng lỳ, nhẵn nhụi. Tôi đưa tay lên, run rẩy chạm vào nơi lẽ ra là cổ, là cằm. Bàn tay tôi xuyên qua không trung, xuyên qua vị trí mà đáng lẽ xương và thịt phải hiện hữu. Không có gì cả. Chỉ có không khí lạnh lẽo.
Đúng lúc đó, một người đàn ông khoảng 50 tuổi bước ra từ phòng vệ sinh. Tôi tuyệt vọng hỏi ông ta: "Làm ơn, mặt tôi có gì lạ không?". Khi ông ta nhìn thẳng vào tôi, đôi đồng tử của ông ta co rút lại, một màu đen kịt bao trùm lấy ánh nhìn. Ông ta rú lên một tiếng thét xé toạc bầu không khí tĩnh mịch, vứt bỏ hành lý và chạy trốn như thể vừa nhìn thấy quỷ dữ từ địa ngục. Đám đông hỗn loạn, bảo vệ ập đến, nhưng chẳng ai hiểu tại sao một người đàn ông trung niên lại phát điên trước một kẻ "trông có vẻ bình thường" như tôi.
Sự Hiện Diện Của Kẻ Giả Mạo
Tôi sống trong sự phủ nhận cay đắng suốt nhiều ngày. Tôi vẫn thở, phổi vẫn đầy khí, tim vẫn đập, nhưng tôi đang nhìn thế giới bằng một nhãn quan không thuộc về cơ thể này. Tôi phải dùng một chiếc đầu xốp Styrofoam, đội tóc giả, đeo kính râm và quấn băng keo để có thể ra đường mà không làm ai chết ngất.
Kỳ lạ thay, tôi bắt đầu cảm thấy no bụng dù không ăn. Tôi cảm nhận được vị cay nồng của tương cà, vị nhạt nhẽo của bánh mì xúc xích và cái lạnh của một lon cola chảy xuống cuống họng... nhưng không phải do tôi ăn. Có ai đó đang dùng cái đầu của tôi để sống.
Tôi gọi cho Eric, một người bạn cũ. Sau khi vượt qua cơn sốc kinh hoàng khiến anh ta suýt ngất xỉu và nôn mửa ngay trên lối vào, Eric đã chấp nhận giúp tôi. Chúng tôi đột nhập vào phòng an ninh sân bay nhờ một người quen. Trên những thước phim đen trắng mờ ảo, sự thật dần lộ diện: Vào cái ngày tôi hạ cánh, camera ghi lại cảnh một sinh vật có hình dáng vặn vẹo, cánh tay ngắn ngủn nhưng lại mang trên vai chính cái đầu của tôi, thản nhiên bước ra khỏi sân bay trước thanh thiên bạch nhật.
Bản Giao Kèo Với Bóng Tối
Lần theo những linh cảm mơ hồ và những ảo ảnh về một biển hiệu hình con hà mã xanh neon, chúng tôi tìm đến một câu lạc bộ đêm. Ở đó, dưới ánh đèn mờ ảo, tôi đã thấy hắn. Một gã đàn ông với đôi chân gầy tong teo, tay ngắn ngủn, nhưng mang khuôn mặt của chính tôi – trẻ trung và lạc lõng trên cơ thể mục rỗng của hắn. Trên thắt lưng hắn lủng lẳng những chiếc đầu khác, như những chiến lợi phẩm của một kẻ thu thập danh tính.
"Trả lại cho tôi," tôi thì thầm, giọng nói vang lên từ miệng hắn với một chất giọng Dakota lạ lẫm. Hắn nhìn tôi bằng đôi mắt của tôi, cười một cách ngạo nghễ: "Ngươi sẽ già đi, sẽ xấu xí. Ta đang giúp ngươi giữ lấy vẻ đẹp này."
Một cuộc giằng co trong tiềm thức nổ ra. Tôi nhắm mắt lại, dồn hết ý chí để đòi lại chủ quyền. Một tiếng rắc kinh hoàng của xương cốt vang lên. Hắn cười khẩy, ném chiếc đầu của tôi xuống mặt đường nhựa như ném một món đồ chơi cũ nát. Cái đau ập đến. Mũi tôi vỡ vụn, bóng tối bao trùm khi tôi lịm đi trên nền đất lạnh.
Hồi Kết Mở
Tôi tỉnh dậy với cái đầu đã trở về đúng vị trí, nhưng vết sẹo trong tâm hồn thì không bao giờ lành lại. Eric bắt đầu quên dần mọi chuyện, như thể bộ não con người tự có cơ chế đào thải những gì quá đỗi kinh hoàng. Nhưng tôi thì không.
Đôi khi soi gương, tôi thấy nhãn quan của mình bị lệch đi khoảng nửa inch so với thực tại. Tôi biết rằng gã quỷ đó vẫn đang lang thang ngoài kia, thay đổi khuôn mặt như thay một chiếc áo. Và tôi tự hỏi, liệu thế giới này có bao nhiêu người thực sự đang sống bằng cái đầu của chính mình, hay tất cả chỉ là những kẻ đánh tráo đang mỉm cười sau lớp mặt nạ mượn tạm?
Tại sao người đàn ông ở sân bay lại hoảng sợ trong khi những người khác thì không?
Bộ não con người có xu hướng tự lấp đầy khoảng trống. Đa số mọi người chỉ nhìn lướt qua và áp đặt hình ảnh một cái đầu lên cổ Saturdead theo bản năng. Chỉ những ai nhìn đủ lâu và đủ kỹ (như người đàn ông trong phòng vệ sinh) mới nhận ra sự phi lý và rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.
Sinh vật lấy trộm đầu là gì?
Hồ sơ không xác định rõ, nhưng nó được mô tả như một kẻ thu thập danh tính, thích lấy đi những bộ phận trẻ trung để duy trì sự tồn tại của cơ thể vặn vẹo của chính nó.
Cái kết có thực sự là một chiến thắng?
Không hẳn. Dù lấy lại được đầu, Saturdead đã mất đi sự kết nối bình thường với thực tại. Nhãn quan bị lệch cho thấy "sợi dây liên kết" giữa linh hồn và thể xác đã bị tổn thương vĩnh viễn.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Saturdead
