Mười ngày sau cái chết của ông nội tại Ấn Độ, một bí mật kinh hoàng dần lộ diện. Kẻ giống hệt người quá cố trong tang lễ là ai? Một câu chuyện có thật.

Khởi đầu của bóng tối
Ngày 12 tháng 3, không khí tại một vùng quê Ấn Độ dường như đặc quánh lại bởi sự ẩm ướt của mùa hè đang tới và một nỗi sợ hãi vô hình đang gặm nhấm tâm hồn tôi. Mười ngày đã trôi qua kể từ cái ngày 2 tháng 3 định mệnh đó — ngày mà ông nội tôi trút hơi thở cuối cùng — nhưng sự kiện ấy chưa bao giờ kết thúc. Nó chỉ đang bắt đầu biến thành một cơn ác mộng sống.
Tôi nhớ mình đã đứng đó, giữa căn phòng sực mùi nhang và sự lạnh lẽo của cái chết. Trái tim tôi vỡ vụn, nhưng đôi mắt khô khốc không thể nhỏ lấy một giọt lệ. Theo phong tục, chúng tôi chuẩn bị tắm rửa cho người quá cố lần cuối. Sự tĩnh lặng của cái chết bao trùm lên vạn vật, chỉ còn tiếng sột soạt của vải liệm và hơi thở nén lại của những người xung quanh.
Cái nhìn từ cõi hư vô
Khi tôi đứng sát bên thi hài, một điều không tưởng đã xảy ra: mí mắt của ông nội khẽ giật. Ban đầu, tôi tự trấn an rằng đó là trò đùa của ánh sáng hoặc do tâm trí tôi quá kiệt quệ. Tôi chọn im lặng, vì trong ngôi nhà này, sự điên rồ là thứ không được phép tồn tại. Thế nhưng, điều đó lại lặp lại. Một lần nữa, đôi mắt ấy như muốn hé mở nhìn vào cõi thực.
Tôi quay phắt sang chị gái mình. Gương mặt chị trắng bệch, đôi mắt mở to trân trối vào thi thể. Không cần lời nói, tôi biết chị cũng đã thấy. Tôi run rẩy đưa tay kiểm tra mạch, rồi áp tai vào lồng ngực ông. Chỉ có sự im lìm của hư vô. Không nhịp đập. Không hơi thở. Một xác chết đúng nghĩa, nhưng vẫn đang phản ứng theo cách của kẻ sống.
Kẻ lạ mặt trong gia phả
Giữa đám đông vây quanh, tôi nhận ra một người đàn ông. Hắn đứng đó, trầm mặc với nhân dạng giống ông nội tôi đến mức kinh ngạc. Tôi tự nhủ: 'Chắc hẳn là một người anh em của ông'. Tôi không rành về gia phả, và trong lúc tang gia bối rối, sự hiện diện của một người anh em xa lạ dường như là điều hợp lý duy nhất.
Nhưng hôm nay, ngày 12 tháng 3, sự thật đã tát thẳng vào mặt tôi một cú đau đớn. Bà nội tôi, với giọng nói run rẩy, khẳng định rằng ông nội chỉ có bốn anh em, và sau khi ông mất, chỉ còn lại ba người. Không hề có một người anh em thứ tư nào cả. Vậy kẻ tôi thấy là ai? Kẻ có khuôn mặt giống hệt người đang nằm trong quan tài, kẻ đã đứng lẩn khuất trong bóng tối của tang lễ?
Ký ức bị đánh cắp
Điều rùng rợn nhất không phải là sự xuất hiện của hắn, mà là những gì đang diễn ra trong đầu tôi ngay lúc này. Càng cố nhớ về kẻ lạ mặt đó, những mảnh ký ức kỳ lạ lại bắt đầu trỗi dậy. Tôi thấy mình cười đùa với hắn, tôi thấy hắn dắt tay tôi đi trong một khu vườn lạ lẫm... Những ký ức mà tôi chưa từng trải qua với ông nội, nhưng lại thuộc về hắn.
Hắn không chỉ đánh cắp nhân dạng của người chết, hắn dường như đang xâm chiếm cả ký ức của kẻ sống. Phải chăng, kẻ nằm trong quan tài mới là người lạ, còn kẻ đứng trong bóng tối kia mới là người tôi thực sự quen biết? Câu hỏi đó sẽ mãi là một hố đen thăm thẳm, nuốt chửng sự bình yên trong tâm hồn tôi.
Tại sao người chết lại có thể cử động mắt trong tang lễ?
Trong y học, đây có thể là hiện tượng co thắt cơ sau khi chết (Cadaveric spasm), nhưng trong thế giới tâm linh, nó thường được coi là dấu hiệu của một linh hồn chưa siêu thoát hoặc một thực thể khác đang trú ngụ.Kẻ song trùng (Doppelgänger) là gì trong văn hóa dân gian?
Đó là một bản sao tâm linh của một người đang sống hoặc vừa mới qua đời. Thấy kẻ song trùng thường được coi là điềm báo của cái chết hoặc sự xui xẻo tột cùng.Làm thế nào để giải thích những ký ức lạ của nhân vật chính?
Có thể đây là hiện tượng 'ký ức giả' do chấn động tâm lý, hoặc đáng sợ hơn, là sự giao thoa giữa hai chiều không gian khi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mỏng manh.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn
