Một gia đình sống tách biệt trong rừng già bị săn đuổi bởi một thực thể dị dạng với đôi mắt khổng lồ. Sự thật kinh hoàng về những chiếc cổ dài...

Gia đình tôi vốn dĩ là những kẻ lạc loài, những linh hồn tôn thờ sự cô độc như một tôn giáo cực đoan. Ngôi nhà của chúng tôi — một thực thể màu trắng hai tầng với ống khói đá cao lừng lững — nằm biệt lập trên đỉnh đồi, bị bao vây bởi những tán cây già cỗi đến mức ánh mặt trời cũng khó lòng xuyên thấu. Ở đó, chúng tôi tự cung tự cấp, tách biệt hoàn toàn với thế giới loài người bằng một con đường mòn đất đỏ kéo dài hàng dặm.
Sự hiện diện bên gốc sồi già
Cha tôi, người đàn ông trầm mặc và ám ảnh với quyền riêng tư hơn bất cứ ai, là người đầu tiên chạm trán với "Kẻ ngắm trộm". Khi ông đang đóng những tấm biển "Cấm xâm phạm" quanh bìa rừng, một bóng hình đã xuất hiện. Nó không trốn tránh; nó đứng đó, sau một gốc sồi lớn, chỉ cách cha tôi chưa đầy 1 thước Anh.
Cha tôi lao vào nhà, run rẩy chộp lấy khẩu súng trường. Sau những tiếng nổ chát chúa xé toạc không gian yên tĩnh, ông trở về với đôi mắt dại đi vì kinh hoàng. Trong bữa tối hôm đó, ông mô tả thực thể ấy bằng chất giọng thều thào như từ cõi chết trở về: "Nó hoàn toàn không có tóc, ngoại trừ hàng lông mi dài và dày đến mức che phủ cả đôi mắt to bằng nắm tay, không bao giờ chớp. Làn da nó trắng như giấy, khuôn mặt dài và nhọn hoắt, và những ngón tay bấu chặt vào thân cây còn dài hơn cả cành sồi." Nhưng chi tiết rợn người nhất là vị trí của khuôn mặt: nó không nằm ở tầm mắt người thường, mà nằm ở ngọn cây sồi, gần như chạm vào những tán lá.
Nụ cười của loài linh trưởng và những viên đạn vô hồn
Cha tôi không bao giờ ngủ nữa. Ông ôm súng tuần tiễu quanh nhà mỗi đêm. Khi thực thể ấy lộ diện hoàn toàn, nó dành cho cha tôi một nụ cười — không phải nụ cười của con người, mà là "cách mà loài tinh tinh cười khi chúng sắp xé xác con mồi". Những chiếc răng không sắc nhọn mà là một hàng dài răng sữa, để lộ phần nướu đỏ tươi và nhớp nhúa.
Cha đã trút một nửa cơ số đạn vào thân hình trắng ở ấy. "Giống như ném đá vào đất sét," mẹ tôi kể lại. Không có máu, không có nội tạng văng ra, chỉ có những lỗ thủng đen ngòm trên cơ thể nó. Thực thể ấy chỉ lẳng lặng đi giật lùi vào bóng tối của khu rừng, đôi mắt không rời khỏi cha mẹ tôi lấy một giây.
Đêm thứ Hai định mệnh và tiếng rít trong ống khói
Nỗi sợ hãi biến thành một cơn điên loạn tập thể. Cha tôi dựng lên một hàng rào gỗ tạm bợ nhưng cao bằng cả ống khói đá để ngăn chặn những ánh nhìn từ hư vô. Cho đến một đêm thứ Hai, đúng vào lúc nửa đêm, tiếng thét của mẹ tôi xé toạc màn sương.
Kẻ ngắm trộm đã ở đó, trên đỉnh hàng rào, vươn những cánh tay dài như dây cáp bằng thịt xuống đất. Trong khi cha tôi điên cuồng nổ súng, chúng tôi quên mất một lối vào duy nhất không được phong tỏa: Ống khói đá.
Một bàn tay trắng bệch thò ra từ bóng tối của lò sưởi, chộp lấy cổ mẹ tôi. Nó nhấc bổng bà lên, và trong một khoảnh khắc kinh hoàng nhất của lịch sử gia đình, cổ của mẹ tôi bắt đầu dài ra một cách phi lý khi bà bị kéo tuột vào ống khói. Trước khi biến mất vào bóng tối sâu thẳm, khuôn mặt của thực thể ấy hiện ra, tặng cho tôi một cái nháy mắt và nụ cười ghê tởm.
Hồi kết không có lối thoát
Sáng hôm sau, khi tôi và em trai bò ra khỏi đống đổ nát của sự sợ hãi, chúng tôi tìm thấy cha mẹ mình nằm cạnh nhau bên ngoài hàng rào. Họ vẫn còn sống, nhưng đôi mắt nhắm nghiền và chiếc cổ của cả hai đã bị kéo dài bằng chiều dài của một chiếc xe hơi.
Cuộc gọi đến 911 đã kết thúc những ngày tháng ở ngôi nhà trắng. Tôi lớn lên, trở thành một kế toán bình thường với một gia đình nhỏ ở ngoại ô. Nhưng hôm qua, khi đang rửa bát đĩa cho bữa tối, tôi lại thấy nó. Ngay bên ngoài cửa sổ bếp, cách tôi chỉ vài inch, là khuôn mặt trắng bệch với nụ cười răng sữa ấy.
Hắn đã tìm thấy tôi. Hắn chưa bao giờ thực sự rời đi.
Tại sao thực thể này lại có tên là "Peeping Tom"?
Đây là biệt danh cha của nhân vật chính đặt cho thực thể này dựa trên hành vi rình rập và nhìn trộm qua cửa sổ tầng hai của nó, dù hình dáng của nó hoàn toàn thoát ly khỏi nhân dạng con người.
Tình trạng của cha mẹ Hot-Extent-7216 hiện giờ ra sao?
Theo lời kể, họ vẫn còn sống và đang được chăm sóc tại một cơ sở y tế đặc biệt. Tuy nhiên, do dị hình chiếc cổ dài bằng chiều dài ô tô, họ chỉ có thể liên lạc với con cái qua tin nhắn và điện thoại vì không đủ can đảm để lộ diện.
Liệu có cách nào để tiêu diệt thực thể này không?
Dựa trên chi tiết cha của nhân vật đã bắn hết nửa băng đạn mà không gây ra sát thương thực tế, thực thể này dường như không có cấu tạo sinh học thông thường (không máu, không gore), khiến vũ khí thông thường trở nên vô dụng.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Hot-Extent-7216



