Một kỹ sư phần mềm rời bỏ Denver để tìm sự bình yên, nhưng thứ quay về từ khu rừng tăm tối sau 14 ngày mất tích không còn là chú chó Daisy của anh nữa.

Tôi đã từng tin rằng sự tĩnh lặng là liều thuốc cho linh hồn. Nhưng giờ đây, giữa bốn bức tường gỗ này, sự tĩnh lặng chính là kẻ thù lớn nhất. Nó không trống rỗng; nó đang lắng nghe. Nó đang học tập.
Chương 1: Giấc mơ màu xanh và sự biến mất
Sau những năm tháng mài mòn thanh xuân làm kỹ sư phần mềm tại Denver, tôi cảm thấy mình như một vỏ ốc rỗng tuếch. Những deadline nghiệt ngã đã đẩy tôi đến một quyết định định mệnh: tìm kiếm một khởi đầu mới. Tôi và Daisy, cô chó chăn cừu Đức trung thành đã gắn bó 5 năm, đã chọn một căn cabin khung chữ V rộng 600 sq ft nằm lọt thỏm giữa 7 mẫu Anh đất rừng hoang sơ.
Ở đó, sương sớm lấp lánh trên cỏ, hương bạch đàn và thông già bao phủ lấy không gian. Mọi thứ lẽ ra đã hoàn hảo, cho đến khi Daisy biến mất. Một tuần, rồi hai tuần trôi qua trong sự im lặng đến rợn người của dòng suối nhỏ sau nhà. Trái tim tôi thắt lại mỗi khi nhìn vào bát nước rỗng. Tôi đã tự nhủ rằng Daisy sẽ không bao giờ trở về nữa.
Chương 2: Tiếng cào cấu lúc 2:43 sáng
Khi kim đồng hồ điện tử lóe lên con số 2:43 giữa màn mưa xối xả, bóng tối bị xé toạc bởi một âm thanh: Scritch... Scritch... Scritch...
Tiếng cào cửa dồn dập, cuồng loạn. Với khẩu súng trường trong tay và trái tim đập như trống trận, tôi hé mở cánh cửa. Một hình hài đen đụa, ướt sũng lao vào. Là Daisy! Tôi đã khóc, đã ôm lấy bộ lông ẩm ướt của nó, tin rằng phép màu đã xảy ra. Nhưng sự cứu rỗi đó chỉ kéo dài được vài ngày, trước khi nỗi kinh hoàng thực sự bắt đầu lộ diện.
"Đó không phải là chó của tôi," tôi cam đoan với chính mình khi nhìn thấy nó đứng ở góc phòng. Đôi mắt nâu vốn dĩ ấm áp giờ đây mang một cái nhìn đầy ác ý, một sự thông tuệ không thuộc về giống loài bốn chân. Đầu của nó nghiêng một góc không tự nhiên, hàm dưới trễ xuống như thể cấu trúc xương bên trong đã bị ai đó bẻ gãy rồi sắp xếp lại một cách vụng về.
Chương 3: Khi bóng tối biết cất lời
Đêm đó, không gian tĩnh lặng đến mức khiến tai tôi ù đi. Tôi bật đèn pin và thấy nó đang đứng ở hành lang. Nó không cử động. Đầu nó quay ngược ra sau, xa hơn mức một sinh vật sống có thể chịu đựng, đôi mắt thủy tinh phản chiếu ánh đèn, dán chặt vào tôi.
Nó bước tới. Chậm rãi. Có tính toán. Tiếng móng vuốt gõ xuống sàn gỗ không đúng nhịp—như thể một kẻ đang học cách đi lại trên bốn chi. Và rồi, nó mở miệng. Không phải tiếng sủa, không phải tiếng rên rỉ.
"…lại… đây…"
Âm thanh đó là của tôi. Chính xác là giọng nói của tôi. Kinh hoàng tột độ, tôi lùi lại, đánh rơi chiếc đèn pin. Trong ánh sáng quay cuồng, tôi thấy nó trườn thấp dưới sàn, các khớp xương nhô lên, vặn vẹo dưới lớp da như thể đống bắp thịt đó không hề được gắn vào khung xương một cách cố định.
Hồi kết: Sự hoàn thiện đáng sợ
Nó đang giỏi lên. Đó mới là điều tồi tệ nhất. Nếu bạn không biết Daisy từ trước, bạn sẽ không nhận ra sự trì trệ trong phản ứng của nó, hay cách nó nhìn chằm chằm vào tay tôi khi tôi ăn với một sự thèm khát kỳ lạ. Đêm nay, tôi đã khóa chặt cửa phòng ngủ, đẩy chiếc tủ nặng nề để chặn đường.
Bên ngoài hành lang, tiếng Scritch... Scritch... lại vang lên. Rất chậm. Rất nhịp nhàng.
"…mở… ra…"
Giọng nói đó bây giờ giống tôi đến mức hoàn hảo. Nó không còn luyện tập nữa. Nó đã sẵn sàng.
Câu hỏi 1: Tại sao nhân vật chính rời bỏ Denver?
Nhân vật chính, một kỹ sư phần mềm, cảm thấy kiệt sức vì deadline và áp lực công việc, nên đã dùng tiền tiết kiệm 7 năm để mua một căn cabin hẻo lánh nhằm tìm kiếm sự bình yên.
Câu hỏi 2: Daisy đã mất tích trong bao lâu?
Daisy đã mất tích trong khoảng 2 tuần trước khi đột ngột quay trở lại vào lúc 2:43 sáng trong một đêm mưa lớn.
Câu hỏi 3: Những dấu hiệu bất thường nào cho thấy thực thể đó không phải là Daisy?
Thực thể có đôi mắt nhìn xuyên thấu như con người, đầu nghiêng ở những góc độ phi lý, cách di chuyển không đúng nhịp và đặc biệt là khả năng bắt chước giọng nói của chủ nhân.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - IntelligentHome8662



