Câu chuyện ám ảnh về một kẻ mang mầm họa chết chóc đang lẩn trốn trong khách sạn tồi tàn, nơi một bóng ma dị dạng đang nuốt chửng mọi người xung quanh.

Khi ánh đèn huỳnh quang trong căn phòng khách sạn rẻ tiền chớp tắt, tôi nhìn thấy khuôn mặt mình hiện lên trên màn hình tivi cũ kỹ. Bản tin thời sự đang phát đi lời kêu gọi khẩn thiết cho bất kỳ ai có thông tin về tung tích của tôi. Tim tôi thắt lại, không phải vì sợ hãi sự truy đuổi của cảnh sát, mà vì một sự thật cay đắng: Họ sẽ không bao giờ tìm thấy tôi, và đó là sự cứu rỗi duy nhất dành cho thế giới này.
Sự hiện diện của mầm họa ký sinh
Tôi đang trốn tránh như một loài sâu bọ trong cái lạnh lẽo của căn phòng trống. Có lẽ chẳng còn vị khách nào đủ can đảm để ở lại một nơi tồi tàn như thế này, ngoại trừ tôi... và nó. Một thực thể ký sinh đang đeo bám, một bóng ma từ hư vô đang gặm nhấm và vắt kiệt sự sống của bất kỳ ai dám tiến lại gần tôi. Nó không giết người bằng móng vuốt, nó giết họ bằng những căn bệnh quái ác nảy sinh từ sự hiện diện của chính nó.
Ký ức về tuổi thơ của tôi được bao phủ bởi mùi bệnh viện và những tiếng ho khan. Tôi tự hỏi, liệu người bạn thân nhất thời tiểu học đã chết vì viêm phổi có phải là nạn nhân đầu tiên của "bóng ma" này? Cha tôi, người thân duy nhất còn sót lại, giờ đây cũng chỉ còn là một cái xác không hồn đang hấp hối. Ông đang điên cuồng dán những tờ áp phích tìm người mất tích khắp thành phố, mà không biết rằng càng gần tôi, lưỡi hái tử thần càng kề sát cổ ông hơn.
Hình hài của nỗi kinh hoàng
Tôi đã thấy nó. Có lẽ tôi đã nhìn vào đôi mắt ấy từ khi còn là một đứa trẻ ngồi trên bãi cát sân trường. Nó là một cái bóng đen kịt canh giữ cửa phòng tôi trong những đêm dài không ngủ của tuổi thiếu niên. Tôi thường giả vờ ngủ, nhưng thực chất là đang run rẩy quan sát nó qua kẽ mắt.
Có một đêm, tôi đã đánh liều chiếu đèn pin về phía cửa. Dưới ánh sáng loang loáng, tôi thấy làn da màu xanh nhợt nhạt, một thân hình trương phình, bẩn thỉu và biến dạng. Tôi không thể hét lên. Tôi chỉ biết cuộn mình trong chăn và khóc cho đến khi mặt trời mọc. Đó cũng là lúc anh trai tôi đang lịm dần đi trên giường bệnh.
Gần đây, nó trở nên giận dữ hơn bao giờ hết. Có lẽ vì tôi quá cô đơn. Đêm nọ, tôi giật mình tỉnh giấc và thấy nó đang đứng ngay phía trên, khuôn mặt dị dạng của nó chỉ cách tôi vài phân. Một cái đầu teo tóp với những hốc mắt đen ngòm, trống rỗng và cái miệng không bao giờ có thể khép lại. Nó bắt đầu gào thét. Tiếng thét không phát ra từ cổ họng mà dội thẳng vào não bộ, âm thanh lớn đến mức khiến tôi phải lao ra khỏi nhà, chạy trốn trong đêm tối với đôi chân trần rớm máu trên những mảnh sỏi đá lạnh ngắt.
Con số 17 và bản án tử tự nguyện
Bất chấp nỗ lực tự cách ly, tôi đã thử kết bạn qua mạng. Chúng tôi chơi game và trò chuyện, những người bạn sống cách xa hàng nghìn dặm. Tôi tưởng họ sẽ an toàn. Nhưng tôi đã nhầm. Cách đây vài ngày, một người bạn trực tuyến của tôi bỗng nhiên ngã bệnh nặng. Các bác sĩ đã khuyên gia đình chuẩn bị cho việc chăm sóc cuối đời. Nhìn khuôn mặt thỏa mãn của bóng ma trong góc tối khách sạn lúc này, tôi hiểu rằng thời gian của mình đã hết.
Tôi đã lập một danh sách đen tối trong tâm trí mình. Số lượng người thân cận với tôi đã ngã bệnh và qua đời là 17 người. Bao gồm:
- Mẹ tôi và 2 anh chị em ruột.
- Bà ngoại và 5 người bạn thân.
- 2 bạn học cùng lớp và 2 giáo viên.
- 1 đồng nghiệp làm thêm mùa hè.
- 1 bác sĩ nhi khoa và 1 chuyên gia tâm lý.
- Và nạn nhân cuối cùng, 1 người bạn làm quen qua mạng.
Hồi kết không lối thoát
Sáng mai, tôi sẽ bắt chuyến xe buýt đến một thị trấn cách đây 4 giờ đi xe. Từ đó, tôi sẽ đi thẳng vào vùng hoang dã – nơi mà tôi chắc chắn mình sẽ không bao giờ quay trở lại. Tôi không biết liệu mình sẽ chết vì đói khát hay chính thực thể kia sẽ tự tay kết liễu vật chủ của nó khi không còn ai để nó gieo rắc tai ương. Nhưng đó là cái giá tôi phải trả.
Bóng ma đang nhìn tôi viết những dòng này. Ánh đèn đường hắt qua cửa sổ làm lộ rõ đôi mắt đầy căm phẫn của nó. Nó giận dữ vì tôi chọn cách cô độc. Nếu bạn tin câu chuyện này, có lẽ bạn cũng điên rồ như tôi. Nhưng hãy nhớ, bóng ma của tôi là có thật, và nó đang đứng ngay sau lưng tôi.
Tại sao nhân vật chính lại bỏ trốn khỏi gia đình?
Nhân vật chính tin rằng mình bị ám bởi một thực thể ký sinh (hoặc một lời nguyền) khiến 17 người xung quanh anh ta ngã bệnh và qua đời. Anh bỏ trốn để bảo vệ người cha còn lại và xã hội khỏi mầm họa này.
Thực thể "bóng ma" có đặc điểm nhận dạng như thế nào?
Theo lời kể, nó có làn da màu xanh nhợt nhạt, thân hình trương phình, hairless (không tóc), đầu teo tóp và đôi mắt đen ngòm trống rỗng với tiếng thét tâm linh kinh hoàng.
Liệu có bằng chứng khoa học nào cho cái chết của 17 người không?
Trong câu chuyện, các chuyên gia y tế và tâm lý đều cho rằng nhân vật chính bị rối loạn tâm thần hoặc ám ảnh cưỡng chế. Tuy nhiên, nhân vật chính khẳng định cái chết của 17 người (từ giáo viên đến bác sĩ) là bằng chứng xác thực cho sự hiện diện của bóng ma.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - sniveldick


![Tiếng Thì Thầm Từ Vực Thẳm: Đừng Mở Mắt [Phần 2]](https://i.ibb.co/v4wSdrCV/d11e0d7c601b.jpg)
