Từ những tảng thịt lạnh lẽo đến thực thể lai chuột kinh tởm, hành trình tìm kiếm câu trả lời trong ngôi nhà bị nguyền rủa đầy máu và nước mắt.
Tôi bước ra khỏi bệnh viện khi những tờ giấy "chống lại lời khuyên y tế" vẫn còn hằn sâu vết mực mới. Họ bảo tôi điên, nhưng họ không biết rằng lần cuối cùng tôi nghe lời bác sĩ, tôi đã suýt bị xé xác bởi một thực thể lai chuột kinh tởm. Những đường khâu trên lưng tôi không chỉ là vết thương; chúng là những dòng nhật ký bằng máu về một đêm kinh hoàng mà không một liều thuốc an thần nào có thể xóa nhòa.
Bóng tối sau cánh cửa mục nát
Chiếc xe tải của tôi vẫn còn vương mùi máu khô khi tôi lái nó đến đồn cảnh sát. Tôi đã cố gắng trình báo, cố gắng van xin sự giúp đỡ. Officer O’Neil và cộng sự của cô ta, Mitchell, nhìn tôi với ánh mắt nửa ngờ vực nửa thương hại. Họ đồng ý quay lại ngôi nhà đó – nơi mà theo hồ sơ là một căn nhà bỏ hoang gắn liền với những vụ mất tích bí ẩn.
Ngôi nhà hiện ra trong ánh hoàng hôn như một tòa lâu đài bị nguyền rủa trên đỉnh đồi. Gió rít qua những khe cửa như tiếng thì thầm của hư vô. O’Neil và Mitchell bước vào với súng lăm lăm, nhưng họ trở ra quá nhanh. "Chỉ có mùi hôi và vài vết máu cũ," họ nói. Họ hứa sẽ lập báo cáo, hứa sẽ gọi đội kiểm soát động vật vào thứ Hai. Nhưng tôi biết, thứ quái thai đang ẩn mình trong kia sẽ không đợi đến thứ Hai để dùng bữa.
Người canh giữ nỗi đau
Đêm đó, tôi quay lại một mình, tay siết chặt cây gậy bóng chày Louisville Slugger. Ngôi nhà bốc lên mùi thối rữa nồng nặc đến mức có thể cảm nhận bằng xúc giác. Trong bóng tối lờ mờ của căn bếp, tôi không gặp quái vật ngay lập tức. Thay vào đó, tôi thấy Hunter.
Cậu ta gầy gò, run rẩy trong chiếc áo khoác quá khổ, vòng tay ôm chặt một sinh linh nhỏ bé – con chó nhỏ tên Tuesday. Hunter kể cho tôi nghe về May, người phụ nữ tội nghiệp từng sống ở đây, về cách cậu ta trốn trong hốc tường và chứng kiến sinh vật đó bóp nghẹt sự sống của bà. Hunter không phải là kẻ ác; cậu ta là một nạn nhân bị giam cầm trong nỗi sợ hãi tột cùng. "Nó muốn tất cả chúng ta phải chết," cậu ta thì thầm, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và tuyệt vọng.
Vũ điệu của tử thần và thép nóng
Đột nhiên, tiếng móng vuốt cào trên nền gạch cắt ngang bầu không khí đặc quánh. Thực thể đó xuất hiện – một khối thịt đen kịt, skinless, với cái đuôi dài như một con roi của quỷ dữ. CRACK! Cú vung gậy của tôi trúng đích, nhưng nó chỉ làm con quái vật thêm điên tiết. Chúng tôi chạy trốn vào những kẽ hở giữa các bức tường, nghe tiếng gầm gừ gọi tên Hunter bằng một giọng nói méo mó, kinh tởm.
Trận chiến cuối cùng nổ ra trên con đường vắng lặng. Tôi bị nó quật ngã, móng vuốt nó cắm sâu vào da thịt tôi, chuẩn bị cho một cú kết liễu. Nhưng rồi, ánh đèn pha xé toạc bóng đêm. Hunter đang ngồi sau tay lái của một chiếc xe tải UPS. Cậu ta không ngần ngại. Tiếng động cơ gầm rú át đi tiếng thét của con quái vật khi ba tấn thép nghiền nát thân hình nhầy nhụa của nó xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo. Hunter lùi xe, rồi tiến lên, lặp đi lặp lại mười sáu lần cho đến khi thực thể đó chỉ còn là một đống hỗn độn không hình thù.
Hồi kết: Những mảnh vỡ và sự cứu rỗi
Giờ đây, khi ngồi trong xe cùng Tuesday và Hunter trước ngôi nhà nhỏ của em gái May, tôi nhận ra rằng có những bí ẩn không bao giờ có lời giải đáp trọn vẹn. Những cơn ác mộng vẫn đến, những bóng ma vẫn lảng vảng bên cửa sổ mỗi đêm, nhưng tôi không còn cô đơn. Chúng tôi đã sống sót qua địa ngục, và đôi khi, đó là câu trả lời duy nhất mà ta cần.
Thực thể lai chuột đó thực chất là gì?
Không ai biết rõ nguồn gốc của nó. Hunter tin rằng nó là một sinh vật tàn ác, có trí tuệ tối thiểu và khả năng bắt chước giọng nói con người để hành hạ nạn nhân về mặt tâm lý trước khi ra tay.
Tại sao Hunter lại giao thịt đến ngôi nhà đó?
Hunter đã sử dụng một thẻ tín dụng khẩn cấp tìm thấy trong ngôi nhà để đặt mua thịt, hy vọng dùng chúng làm mồi nhử hoặc gây xao nhãng cho con quái vật, giúp những người vô tình lọt vào nhà có thêm thời gian chạy trốn.
Số phận của con chó Tuesday ra sao?
Tuesday đã được nhân vật chính nhận nuôi và đưa về căn hộ của mình. Nó trở thành nguồn an ủi lớn nhất cho cả nhân vật chính và Hunter trong quá trình hồi phục sau chấn thương.
Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep
