Liệu mẹ bạn có thực sự là mẹ bạn? Một hồi ức rợn người về thực thể giả dạng trong căn bếp tối tăm và ánh nhìn đầy ám ảnh của hiện tại.

Hố đen của ký ức
Trí nhớ của con người là một bộ lọc đầy dối trá. Nó chọn lọc, nhào nặn và đôi khi tự tay chôn vùi những sự thật mà tâm trí không đủ sức gánh vác. Tôi không nhớ rõ mình đã bắt đầu nhận thức về thế giới này từ khi nào, hay những tấm ảnh cũ trong album kia là minh chứng cho sự tồn tại hay chỉ là những mảnh ghép của một kẻ xa lạ. Nhưng có một điều tôi chắc chắn: Tôi là một kẻ mộng du trong chính thực tại của mình.
Thuở nhỏ, tôi sở hữu một khả năng mà người ta gọi là "mơ tỉnh" (lucid dream). Những giấc mơ của tôi sống động đến mức từng nhịp thở, từng mùi hương đều chân thực như được tạc vào não bộ. Đã bao lần tôi tự trấn an mình rằng tất cả chỉ là ảo giác của một đứa trẻ có trí tưởng tượng quá đà. Cho đến tận hôm nay, khi những mảnh vỡ thời gian bắt đầu găm vào hiện thực đau đớn.
Thực thể trong căn bếp ám khói
Đó là một buổi tối mùa đông buốt giá, bóng tối sụp xuống nhanh như một tấm màn liệm. Trong căn bếp nhỏ, ánh đèn huỳnh quang chập chờn là thứ duy nhất ngăn cách tôi khỏi những hình thù quái dị đang nhảy múa trên vách tường. Tôi ngồi vẽ tại bàn, trong khi mẹ tôi đang khuấy một nồi canh trên bếp. Cánh tay bà chuyển động nhịp nhàng, một điệu vũ quen thuộc của sự bình yên giả tạo.
Đột nhiên, thời gian đông cứng lại.
Từng giây trôi qua nặng nề như chì đổ vào tai. Tôi nhìn sang vai phải, thấy mẹ vẫn đứng đó, nhưng rồi một cơn co giật nhẹ chạy dọc sống lưng bà. Bà đứng sững lại, bất động như một bức tượng đá được tạc bởi một kẻ điên. Không một nhịp thở, không một sự điều chỉnh tư thế nhỏ nhất. Con người không thể đứng im như vậy.
Từ cổ họng bà, một tiếng gầm gừ trầm đục vang lên – thứ âm thanh của loài dã thú hơn là của con người. Bà bắt đầu co giật theo một quy luật quái đản mà bộ não non nớt của tôi không thể hiểu nổi. Và rồi, bà quay lại nhìn tôi.
Cơn ác mộng chính thức bắt đầu.
Đôi mắt mẹ tôi... chúng không còn lòng trắng. Hai hố đen sâu thẳm với đồng tử giãn nở cực đại nuốt chửng lấy ánh nhìn của tôi. Một dòng bọt trắng xóa rỉ ra từ kẽ môi, chảy dài xuống cổ áo, để lại một vệt ướt đẫm ghê tởm. Bà cố gắng thốt lên những âm thanh kỳ quái, một thứ ngôn ngữ méo mó không thuộc về thế giới này.
Kẻ chiến thắng và nụ hôn của Morpheus
Khi sinh vật đó tiến lại gần, tôi chỉ biết co rùm người trên ghế, dùng đôi tay yếu ớt che đi sự thật kinh hoàng. Ngay khoảnh khắc đó, tiếng cửa bếp bật mở. Tôi ngước lên và thấy... mẹ tôi. Một người mẹ khác.
Trong bóng tối chập choạng, tôi nghe thấy tiếng vật lộn dữ dội, tiếng gầm gừ bị bóp nghẹt và những âm thanh xé toạc màn đêm. Tôi nhắm chặt mắt, phó mặc số phận cho hư vô. Khi mọi thứ tĩnh lặng trở lại, một bàn tay ấm áp đặt lên vai tôi. Mẹ đứng đó, sinh vật kia đã biến mất không dấu vết. Bà ôm tôi vào lòng, im lặng đến đáng sợ.
Đêm đó, tôi tỉnh dậy trong vũng mồ hôi nhớp nháp, tự huyễn hoặc mình rằng đó chỉ là một giấc mơ tồi tệ trước khi chìm sâu vào vòng tay của Morpheus.
Hồi kết không lối thoát
Hiện tại, tôi đang ngồi trong phòng khách, viết lại những dòng này để trốn tránh thực tại. Nhưng có một thứ tôi không thể phớt lờ. Mẹ tôi đang ngồi đối diện, cách một khoảng không gian đầy đặc sự đe dọa. Bà không rời mắt khỏi tôi dù chỉ một giây.
Đôi mắt bà đỏ rực như máu, và đồng tử đang giãn ra... giãn mãi ra... giống hệt như cái đêm mùa đông năm ấy.
Tại sao người kể chuyện lại tin rằng đó không phải là trí tưởng tượng?
Vì những chi tiết vật lý như đồng tử giãn nở, dòng bọt trắng và sự bất động kỳ lạ của thực thể đó vượt xa khả năng hình dung của một đứa trẻ, và nó đang tái diễn ở hiện tại.Thực thể giả mạo mẹ của nhân vật chính là gì?
Trong thế giới của r/nosleep, đây có thể là một kẻ thay thế (doppelgänger) hoặc một sinh vật ký sinh đang cố gắng chiếm đoạt nhân dạng của người mẹ.Số phận của người mẹ thật hiện giờ ra sao?
Đây là một bí ẩn chưa có lời giải. Có thể người mẹ "thật" đã chiến thắng năm xưa nhưng giờ đây lại bị thay thế, hoặc chính người mẹ cứu đứa trẻ năm đó cũng mang trong mình một bí mật đen tối.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep - Tác giả Vivid_Succotash3673
