Ba người bạn, một chuyến cắm trại định mệnh tại rừng Dering và một thực thể không mặt đang chờ đợi để thay thế linh hồn họ trong bóng tối.

Ba tháng đã trôi qua, nhưng hơi lạnh của đêm tháng Giêng ấy vẫn còn len lỏi trong từng thớ thịt của tôi. Tôi đã chọn cách làm việc trên một con tàu du lịch giữa đại dương bao la, chỉ để hy vọng rằng những con sóng bạc đầu có thể ngăn cách tôi khỏi thứ ấy. Khi bạn lênh đênh giữa biển khơi, không một kẻ bám đuôi nào – dù là người hay quỷ – có thể dễ dàng chạm tới bạn.
Tiếng thét xé toạc màn đêm
Mọi chuyện bắt đầu khi tôi kết thúc hợp đồng 9 tháng và trở về nhà. Valerie và Eric, hai người bạn thân nhất, đã rủ tôi đi cắm trại tại Dering Woods. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đó là một chuyến đi để hâm nóng tình bạn. Khi chất đồ lên xe, tôi vô tình nhìn thấy gói đậu phộng trong túi quà vặt của Val. Tôi nhướn mày: "Cậu quên là Eric bị dị ứng đậu phộng à?". Val chỉ cười đùa, một câu đùa mà sau này tôi ước gì nó chưa từng tồn tại.
Khi chiếc xe lăn bánh vào những con đường mòn heo hút dẫn đến cánh rừng, một cảm giác bất an khó tả bủa vây lấy tôi. Những cánh đồng trống trải dưới ánh hoàng hôn trông như những nấm mồ lộ thiên. Chúng tôi dựng trại, nướng kẹo bông, cười đùa như những đứa trẻ cho đến khi... một tiếng thét vang lên từ phía xa. Nó khô khốc, đau đớn và đầy tuyệt vọng.
Trong khi Val đông cứng vì sợ hãi, Eric lại cười phá lên. Cậu ta bảo rằng khu rừng này nổi tiếng là bị ám và muốn chứng minh sự dũng cảm bằng cách một mình đi vệ sinh trong bóng tối sâu thẳm của những tán cây. "Đừng nhớ tớ quá nhé," Eric nháy mắt rồi tan biến vào màn đêm đặc quánh. Đó là những lời cuối cùng của Eric mà tôi được nghe.
Sự hiện diện bất ngờ
11 giờ 30 đêm. Eric đã đi được nửa tiếng. Val liên tục nhắn tin nhưng không có hồi âm. Khi chúng tôi bắt đầu hoảng loạn, một hình bóng run rẩy bước ra từ phía những bụi rậm. Dáng đi của nó vặn vẹo, kỳ quặc, nhưng khi luồng sáng yếu ớt của đống lửa soi rọi, đó chính là Eric. Val lao đến ôm chầm lấy cậu ta. Eric đáp lại bằng một cái ôm gượng gạo, đôi tay cứng đờ như gỗ mục.
Mười phút trôi qua trong sự im lặng đến rợn người. "Eric" không nói một lời nào. Cho đến khi nó mở miệng: "Tôi thấy hơi đói. Cho tôi xin cái đó được không?". Ngón tay nó chỉ thẳng vào gói đậu phộng.
Máu trong người tôi như đóng băng. Kẻ dị ứng đậu phộng đến chết lại đang đòi ăn nó? Tôi nhìn sâu vào mắt nó – một đôi mắt trống rỗng, vô hồn như những cánh đồng hoang chúng tôi đã đi qua. Nó bắt đầu nhai những hạt đậu một cách khó khăn, cử động hàm cứng nhắc như thể làn da trên mặt quá chật chội so với khung xương bên dưới.
Nụ cười của quỷ dữ
Tôi quyết định đánh cược. Tôi hỏi về bạn gái của Eric. Nó ngưng lại vài giây, đầu quay ngoắt về phía tôi với một nhịp điệu không phải của con người: "Bạn gái tôi, cô ấy đang rất tốt. Tôi yêu cô ấy.". Giọng nói ấy... nó đang dần biến chất, trở nên méo mó và mỏng tang như tiếng giấy nhám cọ vào nhau.
Và rồi, nó mỉm cười. Một nụ cười ám ảnh tôi suốt đời. Khóe miệng nó kéo xếch lên tận mang tai, như thể có ai đó dùng dây cước giật mạnh. Dưới ánh lửa bập bùng, tôi nhìn thấy những chiếc răng – chúng không mọc tự nhiên mà trông như thể được cắm thủ công từng chiếc một vào lợi một cách vụng về.
Tôi nắm chặt tay Val, lấy cớ đi vệ sinh và thì thầm một chữ duy nhất: "Chạy". Chúng tôi lao đi như những con thú bị săn đuổi. Phía sau lưng, những tiếng thét chói tai lại vang lên, lần này nó nghe gần hơn, gấp gáp hơn. Chúng tôi leo lên xe, nhấn ga điên cuồng, không dám ngoảnh đầu lại nhìn cái bóng đang đứng dưới biển bảng chỉ dẫn của khu rừng.
Eric vẫn được coi là mất tích từ đó. Cảnh sát tìm thấy điện thoại của cậu ấy trong rừng, vẫn hoạt động tốt. Điều kinh hoàng nhất? Tất cả tin nhắn của Val gửi đêm đó đều đã được mở và đọc vào lúc 4 giờ 13 phút sáng – thời điểm mà chúng tôi đã cao chạy xa bay, và Eric thật sự có lẽ đã không còn trên cõi đời này nữa.
Thực thể trong rừng Dering là gì?
Không ai biết chính xác, nhưng nhiều giả thuyết cho rằng đó là một kẻ giả dạng (Skinwalker hoặc Mimic) chuyên bắt chước nhân dạng để lừa con mồi.Tại sao điện thoại của Eric lại được xem vào lúc 4:13 sáng?
Điều này ám chỉ rằng thực thể đó không chỉ bắt chước ngoại hình mà còn có trí thông minh để sử dụng các thiết bị của nạn nhân nhằm đánh lừa hoặc theo dõi những người còn lại.Dering Woods có thật không?
Dering Woods (hay còn gọi là Screaming Woods) là một địa danh có thật tại Pluckley, Anh, nổi tiếng với những lời đồn thổi về các hiện tượng siêu nhiên và tiếng thét bí ẩn.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



