Một buổi sáng tháng 12 lạnh giá, một đứa trẻ đối mặt với kẻ lạ mặt mặc đồ cam đứng cuối con đường. Không dấu chân, không vết lốp, chỉ còn lại nỗi ám ảnh.
Có những ký ức không phai mờ theo thời gian, chúng chỉ lặn xuống sâu hơn vào tiềm thức, chờ đợi một cơn gió lạnh thổi về để trỗi dậy, vặn xoắn lấy tâm hồn. Mười năm đã trôi qua kể từ cái ngày tôi còn là một đứa trẻ tiểu học, nhưng hơi thở của buổi sáng tháng 12 năm ấy vẫn còn ám ảnh tôi trong từng giấc chiêm bao.
Tiếng thì thầm bên bờ sông
Gia đình tôi sống trong một ngôi nhà nông trại cổ kính, nằm nép mình bên cạnh một dòng sông lững lờ trôi. Giữa ngôi nhà và con đường chính là một lối đi dài dằng dặc, hun hút bóng cây. Mỗi ngày, chị tôi và tôi đều phải đi bộ dọc theo con đường ấy để đón xe buýt trường học.
Mọi chuyện bắt đầu bằng một sự lặp lại đầy kỳ quái. Cứ mỗi khi chúng tôi chuẩn bị bước lên xe, một chiếc xe lạ lùng luôn đậu sẵn bên bờ sông. Ban đầu, chúng tôi tự trấn an rằng đó chỉ là những người đi câu cá sớm. Nhưng sự thật luôn có cách để làm chúng ta lạnh gáy: Ngay khi chúng tôi vừa đặt chân lên bậc thang xe buýt, chiếc xe kia cũng lập tức nổ máy và biến mất vào hư không. Nó không ở đó để câu cá; nó ở đó để quan sát chúng tôi.
Sự hiện diện của màu cam rực cháy
Buổi sáng hôm ấy, cái lạnh của tháng 12 như hàng nghìn cây kim đâm vào da thịt. Vì chị tôi dậy muộn, tôi phải một mình dấn thân vào màn sương sớm. Tôi kéo sụp mũ trùm đầu, hai tay thọc sâu vào túi áo, cúi gằm mặt xuống đất để tránh những cơn gió rít gào thổi qua kẽ lá.
Tôi bước đi trong sự im lặng chết chóc, chỉ có tiếng tuyết lạo xạo dưới chân. Cho đến khi tôi đi qua gốc cây cuối cùng – cột mốc đánh dấu hơn nửa quãng đường – một linh cảm không lành khiến tôi ngẩng mặt lên.
Ở cuối con đường, ngay tại trạm xe buýt, một người đàn ông mặc bộ đồ màu cam rực rỡ đang đứng đó. Hắn đứng bất động như một bức tượng, đôi mắt dường như dán chặt vào bóng dáng nhỏ bé của tôi. Trên tay hắn cầm một vật gì đó – một thứ gì đó mà cho đến nay tôi vẫn không thể định hình rõ ràng trong ký ức đầy sợ hãi của mình.
Trái tim tôi như ngừng đập. Không một giây chần chừ, tôi xoay người và chạy bán sống bán chết ngược về phía ngôi nhà. Khi tôi kể cho chị gái, khuôn mặt chị bỗng trở nên cắt không còn giọt máu. Chị thầm thì rằng, lúc sáng sớm khi ra cho ngựa ăn, chị cũng đã thoáng thấy một bóng người đứng lù lù ở đó nhưng không dám tin vào mắt mình.
Dấu vết của hư vô
Cha dượng của chúng tôi, với vẻ mặt đầy giận dữ, đã lao ra ngoài để đối chất với kẻ xâm nhập. Nhưng khi ông đến nơi, không còn một ai cả.
Điều rùng rợn nhất không phải là sự biến mất của hắn, mà là những gì hắn để lại: Không có một dấu chân nào trên tuyết. Không có vết lốp xe. Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy có một thực thể sống từng đứng ở đó vào lúc 6 giờ sáng. Tuyết vẫn trắng xóa, nguyên vẹn và lạnh lẽo như thể kẻ mặc đồ cam kia chỉ là một ảo ảnh được dệt nên từ bóng tối và nỗi sợ.
Mười năm sau, tôi vẫn không thể gạt bỏ ý nghĩ rằng đó là một âm mưu bắt cóc được dàn dựng tinh vi. Kẻ mặc đồ cam, chiếc xe bên bờ sông, và sự biến mất không dấu vết... tất cả như một lời nhắc nhở rằng đôi khi, những con quỷ thực sự không trốn dưới gầm giường, mà chúng đứng đợi ta ở cuối con đường vào lúc bình minh.
Tại sao người đàn ông lại mặc đồ màu cam rực rỡ?
Có thể đó là trang phục của thợ săn để tránh bị bắn nhầm, nhưng việc đứng đợi một đứa trẻ lúc 6 giờ sáng tại lối đi tư nhân khiến mục đích này trở nên vô cùng khả nghi.Tại sao không có dấu chân trên tuyết?
Đây là chi tiết bí ẩn nhất. Nó gợi mở hai khả năng: hoặc kẻ đó cực kỳ chuyên nghiệp trong việc xóa dấu vết, hoặc người kể chuyện đã gặp phải một hiện tượng siêu nhiên không thể giải thích.Mối liên hệ giữa chiếc xe và người đàn ông là gì?
Sự trùng hợp về thời gian và địa điểm cho thấy đây là một quá trình theo dõi (stalking) có hệ thống, nhắm vào hai chị em trong suốt một thời gian dài trước khi hành động.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/TrueScaryStories - RelationEffective600



