Allysa luôn nghĩ mình vụng về khi liên tục mất đồ, cho đến khi một bàn tay thô ráp bắt đầu "dọn dẹp" cuộc đời cô theo cách kinh hoàng nhất.

Lời nguyền của kẻ vụng về
Trong căn phòng ngập tràn những cuốn sách tựa vào nhau mệt mỏi và những trang giấy vương vãi, tôi đã quen với việc bị mẹ khiển trách. Tôi không phải một kẻ ở bẩn, chỉ là tôi... vụng về. Tôi đánh rơi đồ vật, tôi để ngăn kéo hé mở, và tôi luôn lạc mất những thứ quan trọng nhất vào đúng lúc cần chúng nhất.
"Nó vừa ở đây mà. Con thề đấy," tôi thường gầm gừ trong vô vọng khi tìm kiếm một cây bút hay chiếc tai nghe. Mẹ tôi chỉ tặc lưỡi, rồi vài giờ sau, bà sẽ đứng ở cửa với cái nhìn đắc thắng, chỉ tay vào món đồ đang nằm ngay ngắn ở một nơi mà tôi thề là mình đã lục tung lên cả chục lần. Tôi tự nhủ mình mù quáng, cho đến khi sự ngăn nắp bắt đầu mang hơi hướm của một bản án tử.
Sự hiện diện trong bóng tối
Mọi chuyện bắt đầu nghiêm trọng khi chiếc tai nghe yêu thích của tôi biến mất. Với một kẻ mắc chứng lo âu xã hội như tôi, chiếc tai nghe là tấm khiên bảo vệ duy nhất khi bước ra ngoài thế giới. Tôi lùng sục gầm bàn, kẽ ghế sofa, thậm chí là giỏ đồ giặt. Không có gì. Tôi bỏ cuộc và chìm vào giấc ngủ trong sự bực bội.
Sáng hôm sau, mẹ đánh thức tôi bằng một cái nhìn khó hiểu: "Con chẳng bao giờ nhìn cho kỹ cả. Chúng ở ngay cạnh con kia kìa." Tôi quay đầu lại. Chiếc tai nghe nằm trên gối, được cuộn tròn hoàn hảo, đặt ngay sát mặt tôi. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng tôi đã chọn cách lừa dối bản thân rằng mẹ đã tìm thấy chúng.
Nhưng rồi, chiếc bút xanh yêu thích, cuốn giáo trình dày cộm... tất cả đều biến mất rồi trở về. Đáng sợ nhất là cuốn sách. Tôi đã gấp mép trang 14 để đánh dấu, nhưng khi nó xuất hiện trở lại trên bàn, trang giấy đã được vuốt phẳng lì như chưa từng bị tổn thương. Nó nằm chính xác ở trung tâm mặt bàn, song song với các cạnh một cách hoàn hảo đến mức cực đoan.
Cái chạm của kẻ lạ mặt
Để tự cứu lấy lý trí của mình, tôi đã thực hiện một bài kiểm tra. Tôi đặt một chiếc bông tai bạc ngay giữa gối trước khi đi học và không hề nói với mẹ. Khi trở về, chiếc gối trống trơn. Mẹ tôi thề rằng bà chưa từng bước chân vào phòng tôi suốt cả ngày.
Đêm đó, tôi nằm trong bóng tối, hơi thở nông và gấp gáp. Đột nhiên, tấm nệm bên cạnh lún xuống. Có thứ gì đó vừa ngồi xuống ngay sát tôi. Một âm thanh sột soạt nhẹ nhàng của vải vóc. Tôi nhắm chặt mắt, không dám thở. Một ngón tay chạm vào tóc tôi, vén nó ra sau tai một cách dịu dàng nhưng đầy chiếm hữu. Lớp da của nó thô ráp, chai sần. Nó không phải là bàn tay của mẹ. Nó không phải bàn tay của bất cứ ai mà tôi biết.
Sáng hôm sau, chiếc bông tai bạc lại nằm đó, trên gối, ngay vị trí mà bàn tay ấy đã chạm vào.
Hồi kết: Món quà từ bụi rậm
Vài ngày trước, tôi lạc mất bao thuốc lá menthol mà tôi giấu kỹ sau hàng sách. Tôi phát điên, nhưng lần này tôi không tìm nữa. Tôi rời nhà lúc 8 giờ tối để gặp bạn, cố nuốt chửng nỗi sợ vào sâu trong lòng. Con đường vắng lặng, những cột đèn đường chập chờn như hơi thở của kẻ hấp hối.
Xoạt. Một tiếng động phát ra từ bụi rậm ven đường. Tôi đứng khựng lại. Tiếng động cũng dừng theo. Tôi bước nhanh hơn, tim đập loạn nhịp trong lồng ngực. Bất ngờ, một vật gì đó được quăng ra nhẹ nhàng từ bóng tối của những lùm cây. Nó lộn nhào vài vòng trên mặt đường nhựa thô ráp rồi dừng lại ngay sát mũi giày tôi.
Đó là bao thuốc lá của tôi. Góc bao bị móp, lớp nilon bong ra đúng chỗ tôi đã xé.
Tôi đứng lặng giữa con phố vắng, cảm nhận hàng ngàn con mắt vô hình đang nhìn chằm chằm từ những kẽ lá. Tôi nhận ra rằng, dù tôi có đi đâu, Kẻ Dọn Dẹp vẫn luôn đi theo, kiên nhẫn nhặt nhạnh những mảnh vụn cuộc đời tôi để trả lại vào đúng chỗ mà nó muốn.
Tại sao các đồ vật của Allysa luôn quay về trong trạng thái ngăn nắp cực đoan?
Điều này gợi ý rằng thực thể trong phòng không chỉ đơn thuần là trộm đồ, mà nó có một sự ám ảnh với trật tự và sự kiểm soát đối với cuộc sống của Allysa.Thực thể đó là gì và tại sao nó lại chạm vào tóc cô ấy?
Cái chạm bằng bàn tay thô ráp cho thấy đây là một thực thể vật lý hoặc một linh hồn có khả năng tác động mạnh mẽ vào thực tại, việc vén tóc cho thấy một sự chiếm hữu đáng sợ hơn là bảo vệ.Liệu Allysa có an toàn khi rời khỏi căn phòng không?
Hành động bao thuốc lá bị ném ra từ bụi rậm trên đường phố chứng minh rằng thực thể này không bị giới hạn trong căn phòng, nó đang theo dõi cô ở khắp mọi nơi.Nguồn tư liệu gốc: Hồ sơ bí ẩn r/nosleep



